Cộng sản loại Trần Độ ra khỏi Đảng: ổn định hay bắt đầu tan vỡ?
Hải Triều (Nguyệt san Việt Nam)
H
ai "biến cố" có ư nghĩa đáng lưu ư đầu năm 1999 tại Việt Nam là vụ tướng Trần Độ bị loại khỏi đảng và hai tuần sau đó, Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN họp hội nghị tại Hà Nội ngày 25.01.1999 để thay đổi và củng cố nhân sự. Việc thay đổi này sẽ ảnh hưởng tới các thành phần điều hành chính sách đảng và nhà nước của chế độ Hà Nội.Sau chuyến đi Bắc Kinh vào cuối năm 1998 vừa qua, trở lại Hà Nội, Phan Văn Khải đă xoay qua một góc bảo thủ lớn hơn, và sau khi Lê Khả Phiêu viếng Bắc Kinh th́ Trần Độ bị khai trừ. Ổn định chính trị để phát triển là châm ngôn của cả Bắc Kinh lẫn Hà Nội nhằm trấn áp tất cả những cá nhân hay phong trào đấu tranh cho dân chủ. Dân chủ và cộng sản không thể đi chung đường trừ trường hợp cộng sản biến cải như ở Đông Âu, Mông Cổ hay Nicaragua (dưới chế độ Ortega), và ngày nay, cộng sản chỉ có thể kềm chế, trấn áp các nguyện vọng dân chủ của dân chứ không có khả năng tiêu diệt. Trên quá tŕnh nhân loại, điều này là một dấu chỉ khích lệ, v́ trước đây hơn hai thập niên, nó không thể xẩy ra tại Liên Xô, Trung Quốc và Việt Nam. Những cuộc thanh trừng tàn nhẫn trong nội bộ đảng CSVN và Tàu v́ bất đồng ư kiến, quan điểm... đă chứng minh điều đó.
Chúng ta trở lại với hai vấn đề chính: Vụ Trần Độ bị khai trừ ra khỏi đảng và vụ cải tổ nhân sự trong nội bộ đảng và guồng máy cầm quyền.
Trần Độ ra khỏi đảng hay c̣n trong đảng, tiếng nói của ông vẫn nặng kư, v́ nó có ảnh hưởng cả trong nước đến ngoài nước, không những trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại v́ quan điểm của tướng Trần Độ xích gần lại với họ, mà c̣n gây sự chú ư và quan tâm của các chính phủ Tây phương và báo chí nước ngoài.
Bốn ngày sau khi các hăng thông tấn ngoại quốc đánh đi từ Hà Nội vụ tướng Trần Độ bị khai trừ, cùng với nhiều tờ báo khác trên thế giới, tờ National Post ở Canada số ra ngày 8 tháng 1.1999, là một trong những tờ báo Anh ngữ lớn đă đăng tải bài của kư giả Andy Soloman đánh đi từ Hà Nội: "Vietnam Communist party expels revolutionary leader", trong đó có một đoạn rất quan trọng:"Do we need a developed country with enough food and clothes, freedom, and happiness ( i.e. democracy) ... or do we need a country with socialist orientation that is very poor," he asked.
"A choice must be made. I myself chose a Vietnam with people enjoying adequate food, clothes, freedom, and happiness," he added...
(Tạm dịch: vấn đề đặt ra là "chúng ta cần một quốc gia phát triển trong đó người dân có đuỵ cơm no, áo mặc, tự do và hạnh phúc (tức một chế độ dân chủ)... hay là chúng ta cần một quốc gia với định hướng xă hội chủ nghĩa nhưng nghèo nàn lạc hậu?" Ông ta đặt vấn đề như thế.
Nếu phải lựa chọn th́ cá nhân tôi sẽ chọn một nước Việt Nam trong đó người dân được hưởng đầy đủ cơm áo, tự do và hạnh phúc; có hay không có xă hội chủ nghĩa cũng được.")
Khách quan mà nói, dây là một ư niệm cách mạng dân tộc trong hoàn cảnh và vị trí hiện tại của Trần Độ, hay nói hơn thêm, đây là một thông điệp quan trọng xuyên thẳng vào tâm của chế độ Hà Nội, của chủ nghĩa xă hội hay cộng sản cũng vậy; nó nêu lên cho các chế độ c̣n theo con đường XHCN và người dân một chân lư khẳng quyết rằng: cơm no, áo mặc, tự do, hạnh phúc chính là cứu cánh, là mục tiêu của con người, của một chế độ chính trị nhân bản văn minh, và nó không thể bị hy sinh đánh đổi để có một chế độ xă hội chủ nghĩa nghèo nàn, lạc hậu...
Chủ trương này, tư tưởng này không mới, thế nhưng khi nó được cất tiếng dơng dạc giữa thủ đô Hà Nội xă hội chủ nghĩa của nước Việt Nam nghèo nàn, lạc hậu với một chế độ cộng sản bảo thủ áp bức ... th́ tiếng nói đó là tiếng sấm động mang đầy t́nh tự dân tộc. Tiếng vang của nó có thể đă làm cả Hà Nội lẫn Bắc Kinh lo sợ, v́ nó nói đúng nguyện vọng của dân tộc Việt Nam, và có thể cả Trung Hoa, Cu Ba và Bắc Hàn - Và thế giới đă nghe, đă biểu đồng t́nh và quan tâm tới ông. Đây là một điều vô cùng quan trọng đóng góp phần nào về mặt tinh thần và an toàn cho tướng Trần Độ.
Một số các đảng viên gốc quân đội hồi hưu, có cấp bậc và tuổi đảng cao, đă trả thẻ đảng sau khi tướng Trần Độ bị khai trừ, con số này đang gia tăng. Điều này chưa hề xẩy ra trong suốt quá tŕnh của lịch sủ đảng CSVN. Tang lễ tướng Đoàn Khuê, cựu bộ trươỵng quốc pḥng, đă được tổ chức nhanh và vắng mặt báo chí... cũng nhằm để hạn chế sự phát tán, hoang mang trong giới tướng tá quân đội CSVN khi họ tụ về Hà Nội nhân cái chết của tướng Đoàn Khuê. Đại Hội BCH Trung Ương đảng CSVN đă cố hàn gắn, ngăn chận những vết nứt đang lan trong hàng ngũ đảng, song dường như đă quá trễ.
Ngay sau khi ra khỏi đảng, tướng Trần Độ đă lên tiếng với báo chí nước ngoài và cả đài Phát Thanh Á Châu Tự Do, dù sau vài phút, đường điện thoại bị cắt. Hà Nội đang kiểm soát tướng Trần Độ rất gắt gao. Hoàn cảnh và ảnh hưởng của tướng Trần Độ trong trào lưu dân chủ ở Việt Nam cũng có những điểm giống cựu Tổng Bí Thư Triệu Tử Dương ở Trung Quốc sau vụ Thiên An Môn, nhân vật chống đàn áp sinh viên và bị Đăng Tiểu B́nh thay thế, sau đó bị bắt và quản thúc tại gia. Hiện nay, ảnh hưởng của Triệu Tử Dương vẫn c̣n, song tác động nổi về mặt chính trị ở Trung Quốc có vẻ không bằng Trần Độ ở Việt Nam. Việc Hà Nội có bắt giữ Trần Độ trong những ngày sắp tới hay không, chưa ai biết được. Lực và thế của Hà Nội và Bắc Kinh chưa hẳn là giống nhau, và tại Hà Nội, không một ai có tầm vóc cỡ Đặng Tiểu B́nh ở Bắc Kinh để có thể bỏ tù tướng Trần Độ mà không sợ bị phản ứng của dư luận trong và ngoài nước.
Tướng Trần Độ, như ông cho biết, đă dự liệu những ǵ xẩy ra cho ông. Hà Nội đă và đang xuyên tạc, lăng nhục và chỉ trích tướng Trần Độ, v́ thế, những nhân tố dân tộc, nhất là những người cầm bút ở hải ngoại không có lư do ǵ cùng làm việc đó song song với chế độ Hà Nội.
Trở về với biến cố thứ nh́ là Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN kỳ VI, theo các quan sát viên và thông tấn quốc tế có mặt tại Hà Nội th́ phe giáo điều có vẻ thắng thế mà kết quả là có những sự thay đổi nhân sự, chính sách đối ngoại và chính sách kinh tế. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu cho biết là trong năm nay sẽ tận diệt các tệ nạn quan liêu, tham nhũng và tha hóa trong các cấp đảng và nhà nước. Nhiều nhân vật trong đảng và nhà nước bị tố cáo tham nhũng có thể bị mất chức... Thế nhưng, khi cánh cửa kinh tế bị khép nhỏ lại theo chủ trương bảo thủ để giữ vững thành tŕ xă hội chủ nghĩa th́ đời sống kinh tế quốc gia không thể đi lên được. Trong hoàn cảnh kinh tế đi xuống này, tệ nạn tham nhũng có chiều hướng tăng lên, và thành phần tham nhũng không thể là dân nghèo mà là cán bộ đảng viên có chức quyền. Vậy muốn dẹp tham nhũng th́ chỉ c̣n có cách giải tán đảng và dân chủ hóa chế độ. Đây là một nghịch lư đối với ông Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu, liệu ông có khả năng làm lịch sử bằng cái nghịch lư này hay không?
Nhận định t́nh h́nh Việt Nam trong bối cảnh rộng hơn, chúng ta thấy rơ là Bắc Kinh cần một chế độ cầm quyền bảo thủ tại Hà Nội v́ nhu cầu an ninh chiến lược ở phía Nam. Sự lệ thuộc của Hà Nội sẽ giúp Hà Nội có lưng dựa để thống trị Việt Nam lâu hơn, bù lại, họ sẽ làm ngơ cho Trung Quốc tiến về phía Nam chiếm dần thêm các hải đảo Trường Sa ngoài biển Đông. Đối với Hà Nội, quyền lợi và sự tồn tại cửa đảng CSVN quan trọng hơn là sinh mệnh và quyền lợi của đất nước. Nh́n ra được điều này th́ chúng ta mới hiểu được hành động của những người lănh đạo đảng CSVN tại Hà Nội.
Từ những điểm trên, chúng ta lại nhận ra rằng Tướng Trần Độ, không hiểu vô t́nh hay cố ư đă có vài nhận định phiến diện về ư niệm độc lập và cơm áo của dân trong bức thư "Mấy Lời" được phổ biến ngay sau khi ông bị loại khỏi đảng. Trong thư, ông viết... "Tôi không ngờ rằng những ước mơ xây dựng xă hội tốt đẹp thuở ban đầu lại biến thành hiện thực chua chát ngày nay, một xă hội và một bộ máy đồ sộ rất nhiều bệnh hoạn và tệ nạn, một xă hội có độc lập mà chưa có tự do, có cải thiện đời sống ít nhiều mà chưa có hạnh phúc..."
Thực ra, về mặt tầng bề ngoài, Việt Nam có vẻ độc lập, song liệu sự độc lập đó có hoàn toàn hay không khi Hà Nội bị Bắc Kinh chi phối hay chỉ đạo về mặt đường lối, chính sách và ư thức hệ. Một Việt Nam tự do, dân chủ và phú cường ở phía Nam là điều Bắc Kinh không bao giờ muốn thấy! Đây là mối oan nghiệt lịch sử của dân tộc ta tự ngàn xưa.
Kế đến là về mặt cơm áo. Mặt cơm áo của dân, và kể của đảng CSVN, ngày nay có được là nhờ tiền tư bản, mô h́nh kinh tế thị trường, và quan trọng đối với từng gia đ́nh bà con Việt Nam hơn hết là tiền gởi về cho thân nhân của người Việt di tản và tỵ nạn. Không có họ, đồng bào đói, đảng đói. Đảng Cộng sản Việt Nam là ngườI thừa hưởng và lợi dụng sự "đổi mới" từ thời ông Nguyễn Văn Linh, họ không có bất cứ thứ ǵ gọi là ưu việt bắt nguồn từ chủ nghĩa Mác Lê trong vấn đề cải thiện cơm áo cho dân!
Như một chân lư khẳng định trong ḍng lịch sử nhân loại: Cho đến nay, không có một chế độ cộng sản hay xă hội chủ nghĩa nào trên trái đất thành công trong vấn đề cơm no, áo mặc và đời sống tinh thần của người dân! Lư do là họ đặt con người và quyền lợi của Tổ quốc bên dưới một thứ chủ nghĩa không tưởng và nghịch thực tế, thay v́ phục vụ con người, họ xử dụng con người phục vụ chủ nghĩa! Vả chăng, nếu có một thiểu số đồng bào có cơm áo tương đối th́ tuyệt đại đa số lương dân, cán bộ đảng viên cấp thấp, kể cả quân đội. . . đều sống cuộc đời cùng mạt, trong lúc đó, cán bộ đảng viên có chức quyền trở thành giàu có. Trước 1975, Miền Nam Việt Nam dân và viên chức nhà nước có bao nhiêu người gởi con cháu ra nước ngoài du học? Bao nhiêu người gởi tiền đầu tư ở nước ngoài hay gởi đô la trong các nhà băng quốc tế? Ngày nay, dưới chế độ XHCN "có một bộ máy đồ sộ rất nhiều bệnh hoạn và tệ nạn" (lời tướng Trần Độ), con số đó nhiều hơn gấp ngàn lần! Đây không thể gọi là tính "ưu việt XHCN" mà phải gọi là tính " bệnh hoạn XHCN" chỉ đạo bởi cái đảng đă trục xuất tướng Trần Độ, v́ họ không dám đối diện với lương tâm và dân tộc, họ cúi đầu nô lệ mỗi khi nh́n về phương Bắc!
Sau hai biến cố trên, không có bằng chứng ǵ cho thấy t́nh h́nh chính trị Việt Nam sẽ ổn định hơn, kinh tế sẽ phồn thịnh hơn, và dân sẽ có cơm no áo mặc hơn, đừng nói đến tự do, dân chủ thực sự! Nếu không như thế th́ Việt Nam sẽ đi đường ngược. Trong ư nghĩa này, chúng tôi mong điều tướng Trần Độ nhắn đảng Cộng sản: "Đổi mới hay là chết!" sẽ trở thành hiện thực với tất cả những hậu quả của nó.
(Ghi chú: Sau khi tướng Trần Độ bị khai trừ khỏi đảng và khuynh hướng bảo thủ có vẻ thắng thế tại Hà Nội sau Hội nghị BCH.TƯ đảng Cộng sản Việt Nam ngày 25/01/99, vài độc giả hỏi chúng tôi có thay đổi góc nh́n trong nội dung bài Quan điểm số 28 ra đầu năm nay hay không. Cho đến lúc này, chúng tôi vẫn trả lời không. Đảng Cộng sản Việt Nam không thể thoát ra khỏi những chi phối khách quan của trào lưu dân chủ và kinh tế thị trường trong ḍng lịch sử nhân loại. Ư niệm "Đổi mới hay là chết", tuớng Trần Độ nhắm vào đảng Cộng sản Việt Nam cũng không đi ra ngoài những nhận định khách quan của chúng tôi về hoàn cảnh Việt Nam. Vấn đề chỉ c̣n là thời gian . . . Chỉ có một lối ra, nhanh hay chậm mà thôi! // Hải Triều)
==============================================
Cộng sản loại Trần Độ ra khỏi Đảng: ổn định hay bắt đầu tan vỡ?
tan vỡ!!!!!!!!!