Chính Lược "Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển"


Dương Thái Sơn
i .- Hiện Tượng Tư bản "thôn tính" toàn cầu.
Năm 1989, thành tŕ cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, Tổng Thống Bush tuyên bố Chiến tranh lạnh đă chấm dứt và Hoa Kỳ đă toàn thắng, và cũng từ đó người ta bắt đầu nói đến một trật tự mới của thế giới. Cái trật tự đó ngày nay càng ngày càng được thấy rơ nét hơn là trật tự của một thế giới do tư bản tranh giành và chi phối trong cái gọi là sự phát triển kinh tế toàn cầu. Từ đây các lằn ranh chính trị cũ bị xóa đi và cả thế giới bị thu hút hội nhập vào quỹ đạo toàn cầu hóa theo một đường lối chính trị kinh tế do Hoa Kỳ lănh đạo mà chúng ta có thể gọi là "Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển" thay cho "Chính lược Chống Cộng sản" được dùng làm đường lối lănh đạo Thế Giới Tự Do của Hoa Kỳ trong suốt 4 thập niên trước đó.

1/- Chân lư "Trí tuệ tạo ra giá trị" :
Có thể nói cuộc cách mạng computer đă làm cho chế độ cộng sản bị sụp đổ, v́ Thủ tướng Liên Xô Gorbachev sau khi công du Hoa Kỳ đă khám phá ra rằng Liên Xô không thể theo kịp Hoa Kỳ trong cuộc chạy đua về computer để trang bị cho kỹ thuật "chiến tranh vệ tinh" (star war) hồi thời Tổng Thống Reagan c̣n tại chức vào thập niên 1980. Computer do đâu mà có ? Nó là sản phẩm của trí tuệ chứ không phải là sản phẩm của lao động tay chân. Chính computer đă đánh đổ chân lư của chủ nghĩa cộng sản cho rằng "Lao động tạo ra giá trị" mà Karl Marx đă từng chứng minh qua lư thuyết "Giá trị lao động" của ông hồi cuối thế kỷ 19.
Cách mạng computer đă đưa đến sự phát triển những kỹ thuật cao (hi-tech) trong mọi lănh vực. Không có sự phát triển kỹ thuật cao nào mà không là sản phẩm của trí tuệ. Và ngày nay chính kỹ thuật cao xác định giá trị của một dân tộc chứ không phải do chỗ dân đông có nhiều sức lao động tốt và rẻ! Cái thời đại sức lao động tạo ra giá trị đă qua rồi.
Sự phát triển các nhu liệu computer (softwares) và internet đang có nhiều hứa hẹn tiếp tục làm thay đổi thế giới. Sự thành công của các đại tổ hợp computer và internet đang là một sự xâm lấn ḥa b́nh của tư bản vào mọi quốc gia trên thế giới. Gần đây, Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton đă đề ra chánh sách phải bảo vệ an ninh và trật tự trên internet, chứng tỏ rằng lănh vực này đang trở thành một thế giới mới và quan trọng của nhân loại trong thế kỷ 21.
Nh́n sự tiến bộ của thế giới như vậy, rồi nh́n lại nước Việt Nam của ḿnh với chủ trương "lập trường vô sản", "lao động là vinh quang", "anh hùng lao động ở công trường hay ở kinh tế mới" th́ nó lỗi thời như thế nào? Đảng Cộng sản Việt Nam chủ trương phải giữ vững "lập trường vô sản" để xây dựng Xă hội chủ nghĩa, ngấm ngầm kỳ thị và nuôi dưỡng tinh thần đấu tố "Trí phú địa hào. Đào cho tận gốc, bóc cho tận rễ", xem "trí thức giá trị không bằng cục ph..." (Lời Mao Trạch Đông), cho nên đất nước không đi lùi trước thế giới sao được. T́nh trạng này nhất định không thể tồn tại măi dưới thế kỷ 21, nếu nước Việt Nam muốn tồn tại và c̣n hy vọng một chút vinh quang.

2/- Tư bản thống trị toàn cầu:
Hồi đầu thế kỷ 20, chủ nghĩa cộng sản phát sinh với sự tin tưởng rằng "Lực lượng vô sản sẽ thống trị toàn thế giới". Đến giữa thế kỷ 20, Thủ tướng Liên Xô Khruschev vẫn c̣n mạnh mẽ tuyên bố trước các nhà ngoại giao tây phương đầy tin tưởng như là một chân lư bất khả hoán cải: "Tư bản rồi đây sẽ dẫy chết và chúng tôi sẽ chôn các anh". Thế giới lúc đó cho đến hết thập niên 1980, đă sống trong cơn khủng hoảng ư thức hệ của nhân loại ở thế kỷ 20 mà người ta gọi là cuộc chiến tranh lạnh giữa hai khối cộng sản và tư bản. Nước Việt Nam chúng ta th́ vô cùng bất hạnh là đă sống trong cuộc chiến tranh nóng giữa hai khối cộng sản và tư bản.
Thế rồi, ngày nay chúng ta được cái vinh hạnh chứng kiến một chân lư rất rơ rệt là "Cộng sản đă dẫy chết và chúng ta được nh́n thấy sự chôn vùi chế độ cộng sản ở Thánh địa Liên Xô và các thành tŕ cộng sản ở Đông Âu". Các nước cộng sản c̣n lại là Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba rồi đây cũng sẽ tàn rụi theo trào lưu đấu tranh cho dân chủ và tự do kinh tế. Chúng ta rồi đây cũng sẽ vinh hạnh được nh́n thấy sự tàn rụi đó, có lẽ không c̣n xa lắm.
Trên thực tế ngày nay, ở tại đất nước Hoa Kỳ này chúng ta thấy ai đang chi phối cái trật tự của toàn cầu? Không ai khác hơn là các thế lực tư bản!
Sau khi chiến tranh lạnh chấm dứt, thế giới đang tiến tới một cuộc tranh đua mới về phát triển kinh tế. Thế lực kinh tế sẽ là thế lực chi phối sinh hoạt toàn cầu trong những thập niên đầu thế kỷ 21. Các đại công ty cũng như các đại ngân hàng đang t́m các kết hợp lại thành những tổ hợp vĩ đại để có đầy đủ khả năng bao trùm thế giới. Sự kiện này đang xảy ra tại nước Mỹ mà chúng ta đă thấy trong những năm gần đây và c̣n đang tiếp tục nữa.
Các đại tổ hợp tư bản thực sự đang chế ngự toàn cầu hiện nay như : tổ hợp dầu hoả, tổ hợp computer và internet, tổ hợp ngân hàng, tổ hợp các nhà sản xuất xe hơi, tổ hợp các cơ quan truyền thông và quăng cáo, v.v. . . Những tổ hợp này đang là những "đế quốc mới của lực lượng tư bản". Những đế quốc này đang thay thế các đế quốc thực dân của cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.
"Đế quốc tư bản" ngày nay không mang màu sắc chính trị gay gắt như các đế quốc cũ, nhưng nó đang thật sự chi phối thế giới, bằng cách vừa khai thác vừa phục vụ nhân loại qua h́nh thức "ḥa b́nh hợp tác phát triển" mang nhân bản tính nhiều hơn và phù hợp với sự tiến bộ của nhân loại.
Nói tóm lại, vào cuối thế kỷ 20, chúng ta được chứng kiến một biến cố trọng đại của nhân loại là: Tư bản thống trị toàn cầu chứ không phải Vô sản thống trị toàn cầu như Marx và Lenine đă tiên đoán. Biến cố này sẽ đưa nhân loại vào một trật tự mới của thi đua phát triển kinh tế toàn cầu dưới sự lănh đạo của các quyền lực tư bản.
3/- Xu hướng "toàn cầu hay không biên giới".
Sự phát triển tin học và truyền thông đang làm cho thế giới bị nhỏ bé lại, và biên giới quốc gia cũng bị lu mờ, khuynh hướng toàn cầu hóa phát triển mạnh. V́ vậy mà ngày nay các chuyện làm vĩ đại đều có khuynh hướng toàn cầu như: kinh tế toàn cầu, tài chánh toàn cầu, thông tin toàn cầu, thương mại toàn cầu, các giải thưởng văn học nghệ thuật toàn cầu, thể thao toàn cầu và cả hoa hậu toàn cầu nữa.
Bên cạnh những thế lực bao trùm toàn cầu này một cách ḥa b́nh, c̣n có những tổ chức tinh thần mang nhăn hiệu "không biên giới" như Tổ chức Y sĩ không biên giới (Médecins sans Frontier, vừa được trao giải thưởng Nobel ḥa b́nh năm 1999), Phóng viên không biên giới (Reporters san Frontier, tổ chức này vừa trao tặng 4 Giải thưởng cho 4 kư giả ở Đông Nam Á, trong đó có một kư giả ở Việt Nam mà tổ chức này không tiết lộ tên tuổi. Lư do là người kư giả này hiện đang bị Cộng sản Việt Nam cầm tù v́ đă tham gia trong một tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ).
Chủ trương "Nhân quyền không biên giới" cũng đang được Liên Hiệp Quốc tán thành và nó là nền tảng triết lư chính trị biện minh cho việc LHQ đưa quân vào Kosovo đánh đổ nhà độc tài Milosevic bảo vệ nhân quyền của sắc dân Albanian tại đây trong năm 1999. Trong khi đó, Cộng sản Việt Nam hùa theo các nhà tư tưởng của Trung Cộng để chủ trương một tư tưởng "Nhân quyền theo kiểu Á Đông", đây là một thứ "nhân quyền theo văn hóa khu vực" mà họ tự bày vẽ ra để ngụy biện cho nền độc tài của họ trong lúc toàn cầu đang biến chuyển trong chiều hướng dân chủ hóa và tôn trọng nhân quyền theo các Công ước quốc tế của LHQ. Nước Việt Nam lại một lần nữa đi ngược chiều lịch sử thế giới!
Trước xu hướng "toàn cầu" và "không biên giới" như thế th́ Việt Nam tính sao và đứng ở đâu? Không phải chỉ có những người cộng sản đang lănh đạo đất nước phải trả lời câu hỏi này, mà mọi người Việt Nam yêu nước có tinh thần trách nhiệm với tiền đồ xứ sở cũng phải suy nghĩ về câu hỏi này để t́m một giải pháp cho xứ sở ḿnh.

4/- Chính lược "Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển" của các nước tư bản.
Nhớ lại, hồi giữa thế kỷ 20 sau khi Thế chiến thứ 2 chấm dứt, để đối phó với khối Cộng sản, Hoa Kỳ và các cường quốc tư bản đă bỏ tiền của ra thành lập các Liên minh quân sự để be bờ và ngăn chận cộng sản như: Minh ước Bắc Đại Tây Dương ở Âu châu, Liên Pḥng Đông Nam Á ở Á châu, Hiệp ước pḥng thủ Nhật Mỹ, Liên Minh ANZUS ở Nam Bán cầu. Ngày nay, các liên minh quân sự này không c̣n giá trị như xưa, Liên Pḥng Đông Nam Á và ANZUS gần như không c̣n nữa. Thay vào đó, người ta thấy sự xuất hiện và phát triển những "khối liên minh kinh tế" như : World Trade Organization (WTO, Tổ chức Mậu Dịch Thế Giới), Cộng Đồng Kinh tế Âu châu, Asian Pacific Economic Cooperation (APEC, Tổ chức Hợp tác Kinh tế Á châu Thái B́nh Dương), tổ chức ASEAN ở Đông Nam Á, Tổ chức OPEC của các nước sản xuất dầu mỏ. Có phải đây là một h́nh thức đế quốc mới chia nhau thống trị thế giới bằng sức mạnh kinh tế?
Ngày nay, chúng ta nhận thấy Hoa Kỳ không c̣n nêu cao chủ thuyết chống Cộng trong chánh sách đối ngoại và lặng lẽ thay vào đó cái chủ thuyết "Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển". Với chính lược này, Hoa Kỳ đă hợp tác và giúp đỡ các nước cộng sản như Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba. Trong khi đó Hoa Kỳ vẫn thi hành các biện pháp trừng phạt gắt gao các nước yểm trợ khủng bố bạo động như iraq, iran, Lybia. Đối với Hoa Kỳ, chủ nghĩa cộng sản không c̣n là một mối đe dọa và nó sẽ dần dần tàn rụi theo trào lưu đấu tranh cho dân chủ và tự do kinh tế.
Hoa Kỳ từng được tiếng là một nước dân chủ chính trị và tự do kinh tế, nay trở thành một siêu cường lănh đạo thế giới. Hoa Kỳ xứng đáng tự hào về hai lư tưởng này mà thế giới đang ao ước. Dân chủ chính trị thể hiện đa nguyên tính của các thành phần xă hội, làm cho người dân cảm thấy thoải mái và hưởng được hạnh phúc v́ các quyền tự do của ḿnh được bảo đảm và tôn trọng. Tự do kinh tế là môi trường cho các tài năng có cơ hội phát triển. Nhờ đó nhân lực, vật lực, tài lực và trí tuệ có cơ hội thuận lợi dồn vào diễn tŕnh sản xuất, làm cho nền sản xuất quốc gia phong phú và đất nước trở nên cường thịnh. Đó là những t́nh trạng lư tưởng mà nhiều nước ngày nay ao ước. Cộng sản Việt Nam cũng đang ao ước mà không dám làm v́ sợ đối lập chính trị và dân chủ đa nguyên!
Trên thực tế, chính lược "Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển" của Hoa Kỳ đang làm cho các nước độc tài bị mất ăn mất ngủ, mặc dù họ được Hoa Kỳ giúp đỡ về mặt kinh tế. Họ sợ một bóng ma trong đ̣n viện trợ và giao dịch kinh tế với Hoa Kỳ mà họ gọi là "Diễn biến ḥa b́nh". Sợ mà vẫn không tránh được, v́ người ta chống một cuộc chiến tranh th́ c̣n dễ, chứ chống "Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển" th́ kinh tế xă hội sẽ không có sức để phát triển tiến bộ, chế độ bị lâm vào khủng hoảng bế tắc, và đất nước bị lâm vào thế cô lập. Đây là một chính lược cao diệu của Hoa Kỳ để lănh đạo thế giới trong quỹ đạo tư bản vào đầu thế kỷ 21.
i i.- Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển Đối với Việt Nam.

1.- Bước thứ nhứt: Hoa Kỳ trở lại Việt Nam.
Vào những năm từ 1986 đến 1993, Cộng sản Việt Nam bị lâm vào thế bế tắc và cô lập v́ Cộng sản Liên xô và các nước Đông Âu đua nhau sụp đổ, quan hệ với Trung Quốc chưa được tái lập, nước Việt Nam bị đứng vào thế bị cô lập trên toàn cầu, v́ đường lối chính trị đă đi ngược với thời đại. Trước thế bí đầy lâm nguy, Cộng sản Việt Nam mới thức tỉnh và vội vă hô hào "đổi mới hay là chết !". Thế rồi họ đă thực hiện một sự đổi mới khập khiểng là chấp nhận đổi mới kinh tế theo kinh tế thị trường của phe tư bản và không chấp nhận đổi mới chính trị để cố giữ lấy quyền lực thống trị độc tài cho Đảng Cộng sản, v́ buông ra th́ họ sẽ chết ngay.
Đổi mới kinh tế tức là chỉ muốn "Hợp tác phát triển" với thế giới tư bản, và không đổi mới chính trị tức là không chấp nhận "Dân chủ ḥa b́nh" để tiếp tục duy tŕ chế độ cai trị độc tài áp bức. Họ chỉ đi một nửa đoạn đường và đi ngược từ sau đến trước trong chính lược "Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển" của các cường quốc tây phương. Thế giới tây phương nhất là Hoa Kỳ đă dễ dăi chấp nhận sự lui bước từng phần của Cộng sản Việt Nam.
Các nhà tư bản Hoa Kỳ đă từng xem Việt Nam là vùng biên giới sau cùng của thế giới mà họ phải đặt chân tới, do đó, Tổng Thống Clinton khi lên nắm chánh quyền đă dành rất nhiều ưu đăi cho Cộng sản Việt Nam. Hoa Kỳ đă bỏ Lệnh Cấm vận gần như vô điều kiện cho Cộng sản Việt Nam, rồi tháo khoán Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (iMF) để giúp Cộng sản Việt Nam, và tiếp theo là b́nh thường hóa bang giao cũng gần như vô điều kiện. Hoa Kỳ đă nhắm một mục tiêu lớn là kéo Cộng sản Việt Nam ra khỏi quỹ đạo của Trung Quốc, đứng về phía Hoa Kỳ để duy tŕ một trật tự mới trong Chính lược Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển tại Đông Nam Á.
Do đó hồi năm 1993 mới có chuyện "Hoa Kỳ là đồng minh chiến lược của Việt Nam", đề tài thuyết tŕnh của Thượng nghị sĩ John Mc Cain trong kỳ Hội thảo quốc tế phát triển Việt Nam do Phong Trào Thống Nhất Dân Tộc và Xây Dựng Dân Chủ do GS. Nguyễn Đ́nh Huy lănh đạo dự trù tổ chức tại Sài G̣n ngày 27/11/93, nhưng đă bị Cộng sản Việt Nam ngăn cấm và triệt để đàn áp.
Cái giá để thực hiện chiến lược đó là Hoa Kỳ đă chánh thức xóa bỏ hận thù, bỏ Lệnh Cấm vận, mở cửa Quỹ iMF, và b́nh thường hóa bang giao, tất cả gần như vô điều kiện để giúp Cộng sản Việt Nam.
Lúc đó (1992 và 1993), các vị lănh đạo PTTNDT & XDDC đă nh́n thấy cái thế chiến lược đó của Hoa Kỳ, nên đă anh dũng đứng lên tại quốc nội, thực hiện Chính Lược Dân Chủ Ḥa B́nh, phất cờ vận động Xây Dựng Dân Chủ và chủ trương Đại Phản Tỉnh để thực hiện Thống Nhất Dân Tộc bằng đường lối ḥa b́nh, nhằm tránh gây ra những đổ vỡ nặng nề cho dân tộc và đất nước. Sự phất cờ này đă có tính toán căn cứ trên một khe hở rất nhỏ lúc đó là nhu cầu trở lại Việt Nam của Hoa Kỳ, và nhu cầu t́m một lối ra của Việt Nam và của đảng Cộng sản Việt Nam. Trong bài trả lời phỏng vấn của nhà báo Chữ Bá Anh ngày 29/10/1993, GS. Nguyễn Đ́nh Huy đă nói rơ:
"T́nh h́nh đó có một khe hở rất nhỏ để cho chúng ta vận dụng, để cho nước Việt Nam có dân chủ, để làm thay đổi chính thể này. Chẳng lẽ Hoa Kỳ không muốn vào hay sao chứ. Bằng chứng là các công ty Hoa Kỳ đă vào đây rồi chứ đâu phải không. Nếu như chúng ta không biết cách làm th́ người ta làm, người ta đi thẳng với cộng sản, đưa những lá bài cho cộng sản, người ta ra, người ta vào th́ chúng ta làm cái ǵ người ta!"
Cái Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển đă sớm được nhận thức và nắm lấy bởi những người quốc gia Việt Nam anh dũng tại quốc nội. Tiếc thay, người Việt hải ngoại lúc đó đă mạnh mẽ chống PTTNDT & XDDC, nên Chánh quyền Clinton đă phớt lờ sự hiện diện đấu tranh của Phong Trào để đi thẳng với Hà Nội, đưa các lá bài thẳng cho Cộng sản Việt Nam xử dụng mà không cần đến người Việt quốc gia nữa. Cộng sản Việt Nam mừng rỡ bèn đem các vị lănh đạo Phong Trào ra ṭa xử tù luôn, v́ họ không cần có sự tham dự của người quốc gia trên bàn cờ quốc sự nữa. Thế là các chiến hữu quốc gia anh dũng của chúng ta đành phải đi nằm tù cho đến hôm nay. Người Việt quốc gia đă bị lỡ một cơ hội lịch sử để làm bàn thắng.
Hoa Kỳ đă đi thẳng với Hà Nội, trao cho Hà Nội những lá bài để đánh với sự tin tưởng chủ quan rằng Hoa Kỳ có thể điều khiển được tay bài theo ư ḿnh bằng miếng mồi mậu dịch. Nhưng Cộng sản Việt Nam khước từ kư Hiệp ước mậu dịch đă làm cho Hoa Kỳ vỡ mộng. Giấc mơ đi đến Việt Nam để rửa nhục cho Hoa Kỳ, mang chiến thắng về cho Hoa Kỳ bằng con đường kinh tế ḥa b́nh của TT Clinton đă bất ngờ vỡ tan tại Tân Tây Lan, khi Thủ tướng Phan Văn Khải trả lời đ́nh hoăn kư Hiệp ước mậu dịch với TT Clinton mà hai bên đă dự trù trước đây. Hoa Kỳ vỡ mộng v́ những lá bài trao cho Cộng sản Việt Nam không được đánh theo ư ḿnh mà Cộng sản Việt Nam lại phản phé đánh theo ư của Trung Cộng! Không lẽ Hoa Kỳ đành bó tay chịu thua? Hăy chờ xem.
Rồi đây, liệu Cộng sản Việt Nam có đương đầu nổi với Chính lược Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển của Hoa Kỳ hay không? Như đă nói, chống một cuộc chiến tranh th́ c̣n dễ, chứ chống Chính lược Dân chủ hoà b́nh hợp tác phát triển th́ đất nước bị lâm vào ngơ cụt của khủng hoảng và bế tắc, v́ đất nước đi ngược chiều với trào lưu thế giới. Có lẽ ngày nay, đảng Cộng sản Việt Nam đang cay đắng xét lại sai lầm của ḿnh, nhất là sau khi bị đàn anh Trung Quốc qua mặt kư thoả ước thương mại với Hoa Kỳ để chuẩn bị vào Tổ chức Mậu Dịch Thế giới (WTO) mà Cộng sản Việt Nam vẫn c̣n đứng ṭ te ở ngoài.

2/- Bước thứ hai: Hiệp ước Mậu Dịch Việt Mỹ.
Hiệp ước mậu dịch, vốn là một lá bài chiến lược của Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển, đang là viên thuốc bọc đường đẩy Cộng sản Việt Nam vào chỗ phân liệt. Viên thuốc bọc đường đó bây giờ đang nằm nghẹn trong cổ họng Cộng sản Việt Nam, lớp đường đang tan ra và lớp thuốc đang bắt đầu hành hạ đảng Cộng sản, nuốt chẳng vào mà khạc chẳng ra!
Nếu viên thuốc đó được nuốt vào trơn tru th́ có lẽ đảng Cộng sản Việt Nam không bị đau đớn và không bị phân liệt mà có thể họ sẽ kiện cường với sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ để tiến bước trên đường dân chủ hóa đất nước trong ḥa b́nh hợp tác phát triển. Lịch sử sẽ vinh danh và ghi công họ, thế giới sẽ hoan nghênh và ủng hộ họ. Ngày nay, họ đang cảm thấy bị lỡ cơ hội, và khốn thay c̣n cảm thấy bị "đồng chí đàn anh Trung Quốc" gạt gẫm! Họ đang bị cay v́ cơ hội lịch sử bị lỡ, v́ tự ái dân tộc bị va chạm nặng nề, khiến cho phe chống Hiệp ước mậu dịch đang bị mất chánh nghĩa lănh đạo. Cựu Thủ tướng Phạm Văn Đồng đă không ngần ngại phê một câu: "Không kư Hiệp ước mậu dịch là ngu!"
Phe chủ trương kư Hiệp ước mậu dịch bị thất thế lúc ban đầu bởi ảnh hưởng nặng nề của Trung Quốc qua các tay cộng sản Việt Nam bảo thủ, bây giờ sẽ lấy lại thế đứng và sẽ phản công. Hậu thuẫn của họ là các tay cộng sản tiến bộ, các nhà kinh doanh và sản xuất Việt Nam, các nhà đầu tư ngoại quốc, các nước tây phương, đặc biệt là Hoa Kỳ, và quan trọng nhất là nhân dân Việt Nam. Cuộc đấu tranh thư hùng ngay trong nội bộ đảng Cộng sản đang đi vào hồi quyết liệt và quyết định. Trong khi đó ở bên ngoài nhân dân khắp nơi cũng đang bùng lên những ngọn lửa tranh đấu dưới màu sắc tôn giáo hoặc dưới màu sắc chống tham nhũng và bất công xă hội.
Cơ hội đang mở ra một lần nữa cho người quốc gia Việt Nam, nhưng không biết rồi đây người quốc gia có nắm được và nắm đúng hay không?
Cộng sản Việt Nam khước từ kư Hiệp ước Mậu dịch đă làm cho Hoa Kỳ vỡ mộng và sáng mắt về tính tráo trở của những người lănh đạo cộng sản Á châu. Cộng sản Việt Nam đă hưởng nhiều ân huệ của Hoa Kỳ trong thập niên qua để duy tŕ chế độ kể từ khi họ chấp nhận đổi mới kinh tế, nhưng họ là những kẻ có nhiều mặc cảm và dị ứng đối với quỹ đạo Dân chủ Ḥa b́nh, nên sẽ không bảo đảm được sự ổn cố kinh tế và chính trị mà tư bản Hoa Kỳ trông đợi, cũng như không bảo đảm được vai tṛ cởi mở chính trị và duy tŕ trật tự cho sự ḥa b́nh hợp tác phát triển tại Đông Nam Á. Tuy nhiên, không phải v́ vậy mà Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển của Hoa Kỳ phải bị sụp đổ. Cộng sản Việt Nam làm sao có đủ sức làm sụp đổ cái chính lược đó, mà ngược lại Cộng sản Việt Nam sẽ bị khốn đốn nếu cứ ương ngạnh chống lại chính lược đó. Chỉ tội là người dân sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả thiệt tḥi do sự ương ngạnh đó gây ra (tương tự trường hợp ương ngạnh của Saddam Hussein ở iraq vậy).
Từ đây người Việt quốc gia sẽ có cơ hội để chen chân vào bàn cờ quốc sự của nước nhà, v́ Hoa Kỳ không thể tin tưởng và giao khoán cho Cộng sản Việt Nam làm dân chủ một ḿnh. Tuy nhiên, những người tranh đấu cho dân chủ không thể lợi dụng t́nh thế để gây xáo trộn và làm sụp đổ mọi công cuộc làm ăn của tư bản đă bỏ vốn vào Việt Nam. Người Việt quốc gia cần nhận thức rơ điều đó để hoạch định sách lược của ḿnh cho thích hợp.
Ở trong nước, BS. Nguyễn Đan Quế lên tiếng kêu gọi các cộng đồng Việt hải ngoại nên ủng hộ việc kư kết Hiệp ước mậu dịch Việt Mỹ. Ông đă tuyên bố với hăng thông tấn Reuters ngày 25/8/99 như sau: "Tôi muốn hai bên kư kết hiệp ước này càng sớm càng tốt v́ nó có lợi cho nhân dân Việt Nam. Nó sẽ có lợi v́ đảng Cộng sản Việt Nam sẽ mất sự khống chế kinh tế đối với người dân. Nó sẽ có lợi cho cuộc tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền." Về mặt chính trị, ông c̣n tuyên bố thêm: "Chúng ta cần gạt qua một bên chủ nghĩa cộng sản của quá khứ để mở ra một con đường chính trị mới. Tôi muốn lên tiếng hỗ trợ cho hiệp ước thương mại đó và mở đường hướng dẫn dư luận trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Ở trong nước, chúng tôi muốn kết hợp với toàn dân và xóa bỏ những chia rẽ cũ đặt trên sự phân biệt quốc gia và cộng sản." (Báo Dân Việt, Úc châu, ngày 02/09/99).
Ông đă bị một số tổ chức và người Việt hải ngoại nặng tính bảo thủ la ó chỉ trích và lên án ông nặng nề. Nhưng chẳng bao lâu sau đó, thực tế cho thấy Cộng sản Việt Nam sợ kư kết Hiệp ước mậu dịch v́ những nguy cơ làm mất quyền thống trị độc tài và độc tôn của đảng Cộng sản. Nếu có lợi cho họ th́ chắc chắn họ đă nhanh tay kư rồi!
Về phía Phong Trào Thống nhất Dân tộc và Xây dựng Dân chủ, ông Trần Văn Lâm, Đại Diện Toàn Quyền của Phong Trào tại hải ngoại đă trả lời trong cuộc phỏng vấn của Tạp chí Văn Hóa ở California ngày 7/11/1999 như sau:
"Phong Trào hoạt động căn cứ trên nguyện vọng nhân dân, nhất là nhân dân quốc nội. Người ở quốc nội có cái nh́n khác với người Việt ở hải ngoại về vấn đề Hiệp ước mậu dịch Mỹ Việt. Người Việt ở quốc nội trong nhiều giới như kinh doanh thương nghiệp, giới sản xuất nông lâm ngư nghiệp và cả giới sản xuất hàng thủ công cũng đang kỳ vọng rất nhiều ở thương ước Mỹ Việt. Họ hy vọng rằng thương ước này sẽ mở ra cơ hội để họ xuất cảng được sản phẩm với giá bán cao hơn, bán được nhiều hơn, và đời sống của họ sẽ được nâng cao hơn. Họ không nh́n xa về vấn đề chính trị trong chuyện kư kết thương ước này. Ở đây, Phong Trào chỉ quan tâm đến nguyện vọng của nhân dân, chứ không nói đến nguyện vọng của đảng Cộng sản.
Trên nhăn quan chính trị, Phong Trào xét thấy Hiệp ước mậu dịch Mỹ Việt sẽ là nhịp cầu mở rộng dân chủ trong đường lối Việt Nam hội nhập vào cộng đồng kinh tế thị trường thế giới. Độc tài sẽ là cản trở lớn trên con đường đi tới của Việt Nam. Chính v́ vậy mà cho đến nay nhóm cộng sản bảo thủ giáo điều vẫn quyết liệt chống lại việc kư kết thương ước này."

i i i.- Một vài đề nghị.
Khi đă nhận định được Chính lược "Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển" của Hoa Kỳ và các cường quốc tư bản, chúng ta cần phải tương kế tựu kế để thực hiện những điều lợi ích nhất cho công cuộc xây dựng dân chủ và phát triển xứ sở ḿnh, nhất là trong việc đẩy lùi nhóm người lănh đạo độc tài và tham lam để canh tân chế độ chính trị theo đường hướng Dân chủ Ḥa b́nh. Người viết mạo muội đưa ra một vài đề nghị nhằm làm sao có thể huy động được lực lượng người Việt hải ngoại vào mục tiêu đấu tranh dân chủ ḥa b́nh.
1/- Hăy trao "sứ mệnh" cho làn sóng người Việt về thăm quê hương.
Con số người Việt về thăm quê hương càng ngày càng nhiều mà các tổ chức đấu tranh cho dân chủ chưa có kế sách khai thác và sử dụng. Các tổ chức chống Cộng cực đoan đă từng biểu t́nh và lên án những người về Việt Nam du lịch hoặc thăm họ hàng. Việc làm của họ ngày nay đă trở thành lạc lơng và khiến cho những người về Việt Nam đâm ra sợ họ và mất thiện cảm đối với họ.
Trong số những người về Việt Nam này cũng có nhiều người đă từng chống Cộng hung hăng ở hải ngoại và từng tuyên bố quyết không đội trời chung với cộng sản. Thế nhưng khi về Việt Nam, ăn nói "vâng dạ, thưa bẩm" trước mặt người cộng sản hoặc trên những lá đơn nộp cho cộng sản, đă làm cho vết thù cộng sản trong ḷng họ bị chai đi. Khi trở lại nước ngoài họ không c̣n muốn tham gia các tổ chức chống Cộng hung hăng nữa, và một số lớn gần như lặng lẽ bỏ cuộc. Lực lượng chống Cộng đă bị mất đi một số lượng lớn và các tổ chức chống Cộng theo lập trường cực hữu bị lâm vào ngơ cụt nếu vẫn cứ hung hăng theo các chủ trương cực đoan.
Số người đi về Việt Nam này thực sự không phải là họ ưa thích ǵ chế độ cộng sản, họ vẫn yêu chuộng tự do dân chủ nhưng muốn đấu tranh ôn ḥa hơn, vượt lên trên những xúc động cảm tính bởi ḷng căm thù cộng sản. Nhân tâm của họ đă thay đổi theo thời thế mới. Đây là một thực tế mà các tổ chức đấu tranh cho dân chủ cần lưu ư để điều chỉnh sách lược và các chủ trương đấu tranh cho thích hợp, nếu không th́ sẽ dần dần bị lạc lơng ngay trong ḷng cộng đồng người Việt hải ngoại.
Số người đi về Việt Nam này cần được trang bị cho họ một sứ mạng và hướng dẫn họ vào mặt trận đấu tranh Dân chủ Ḥa b́nh. Hoa Kỳ đă nh́n thấy nơi họ một sứ mạng mà người Việt quốc gia chống Cộng cực đoan ở hải ngoại không thấy. Hoa Kỳ đă chấp nhận cho họ đi về Việt Nam, mang tiền của về Việt Nam, mang đời sống văn minh sung túc ở hải ngoại về Việt Nam, để vô h́nh chung hiện thực Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển của Hoa Kỳ. Bởi vậy, sự biểu t́nh chống đối của người Việt cực hữu ở hải ngoại đă không được Hoa Kỳ quan tâm và ủng hộ.
Ngày nay, để cuộc đấu tranh cho dân chủ tại quốc nội sớm thành công và hội nhập mọi người vào cuộc đấu tranh, th́ "sứ mệnh" của những người về thăm quê hương cần được khai thác triệt để nhằm đẩy mạnh tiến tŕnh đấu tranh dân chủ ḥa b́nh. Hăy thừa nhận sứ mệnh của họ và hăy mạnh dạn trao sứ mệnh cho họ, thay v́ chống đối họ làm cho họ lẫn trốn sứ mệnh và gây thêm chia rẽ trong cộng đồng Việt hải ngoại. Biết trang bị cho họ một "sứ mệnh" th́ cuộc đấu tranh hiện thực Dân chủ ḥa b́nh sẽ có thêm sức mạnh và cộng đồng Việt hải ngoại tránh được chia rẽ công khai hoặc ngấm ngầm. Hăy trang bị và vinh danh sứ mệnh của họ: Yểm trợ các tổ chức đấu tranh dân chủ trong nước.
Sự yểm trợ của họ sẽ có vô vàn h́nh thức, từ ngấm ngầm đến công khai, từ tinh thần đến vật chất, từ thông tin liên lạc đến tổ chức và huy động, v.v. . . Sử dụng được lực lượng này th́ công cuộc đấu tranh coi như đạt được một thành công rất lớn có thể áp đảo được đối phương.

2/- Phát động Cao trào Yểm trợ Đấu tranh Dân chủ trong nước.
Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển của tư bản tây phương đă thấm sâu vào ḷng xă hội Việt Nam rồi, bây giờ có lấy ra cũng không được, chỉ có con đường đi tới, đi nhanh hay chậm mà thôi. Cộng sản Việt Nam tạm thời khước từ kư Hiệp ước Mậu dịch với Hoa Kỳ là một tŕ hoăn kế để làm chậm lại tiến tŕnh Dân chủ ḥa b́nh hợp tác phát triển. Sự kiện này có hại cho đất nước, nhưng Cộng sản Việt Nam cần mua thời gian để may ra t́m được kế khác.
Trong thời gian sắp đến, lực lượng đối lập sẽ thành h́nh ở Việt Nam bao gồm những người đấu tranh cho dân chủ cả tả phái và hữu phái. Người đấu tranh ở quốc nội sẽ rất cần sự yểm trợ của người Việt hải ngoại từ tinh thần đến vật chất. Nếu ở hải ngoại, các đoàn thể vẫn tiếp tục chia rẽ th́ lấy ǵ để yểm trợ ? Hợp nhất làm một là sự mơ ước không tưởng v́ những phương thức đấu tranh khác nhau, chủ trương khác nhau, tất nhiên sự ngờ vực, nghi kỵ phải có và nó càng gây ra sự mất đoàn kết.
Cho nên, người viết mạo muội đưa ra một đề nghị:
Các tập thể người Việt ở hải ngoại có thể tự động thành lập những "Uỷ ban yểm trợ đấu tranh dân chủ ở quốc nội" mang tính chất đa nguyên, đa dạng, đa sắc mà không cần phải hợp nhất làm một, chỉ cần có những việc làm nhằm vào một mục đích chung là yểm trợ cuộc đấu tranh cho dân chủ ở quốc nội. Các Uỷ ban này sẽ thành lập một cách tự phát ở từng địa phương. Ở một địa phương lập nhiều Uỷ ban cũng không có hại ǵ, như vậy sẽ tránh được nạn tranh giành (như đă từng xảy ra ở khắp nơi trong các vụ tranh giành cộng đồng hoặc tranh giành các hội đoàn). Các Uỷ ban này xuất hiện càng nhiều th́ chứng tỏ sự ủng hộ của hải ngoại đối với cuộc đấu tranh cho dân chủ ở quốc nội càng cao. V́ tính chất bất tranh của các Uỷ ban sẽ khiến cho sự đoàn kết dễ được thực hiện, và các Uỷ ban sẽ vô h́nh chung mang tính chất đa nguyên phản ảnh bản sắc của người Việt hải ngoại lưu lạc ở nhiều quốc gia tự do, sống trong nhiều môi trường cách biệt.
Các Uỷ ban này không cần có sự thống nhất, v́ sự thống nhất sẽ đưa đến sự sụp đổ v́ có thể gây ra sự tranh giành quyền lănh đạo, vốn là một nhược điểm lớn của cộng đồng Việt hải ngoại.
Sự thành lập những Uỷ ban này có lợi ích đầu tiên là một sự ủng hộ tinh thần đối với các nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước, biểu lộ tinh thần đoàn kết trong mục tiêu chung: yểm trợ nhân dân quốc nội đứng lên đấu tranh. Kế đến là các Uỷ ban cũng có thể đứng lên vận động quốc tế nhất là các chánh khách ở địa phương của ḿnh để ủng hộ cuộc đấu tranh cho dân chủ ở quốc nội. Sau nữa là có thể gây quỹ hoặc vận động tài chánh bằng những phương tiện hợp pháp để yểm trợ cuộc đấu tranh ở quê nhà.
Mặt trận quốc nội sẽ rất lớn từ Bắc chí Nam, các Uỷ ban này có thể yểm trợ cho cánh nào th́ tùy nghi quyết định. Nhưng tiếng nói chung của các Uỷ ban ở khắp nơi trên thế giới sẽ là một sức mạnh biểu lộ sự đoàn kết của cộng đồng Việt hải ngoại vốn mang bản chất đa nguyên, đa dạng, đa sắc rất khó hợp nhất làm một, nhưng nay cùng đoàn kết trong mục tiêu chung: yểm trợ nhân dân quốc nội đấu tranh.
Sau này, khi cuộc đấu tranh cho dân chủ thành công rồi, các Uỷ ban này có thể biến thành những "Uỷ ban yểm trợ kiến thiết quốc gia" cũng mang tính chất đa nguyên, đa dạng, đa sắc đúng theo tinh thần dân chủ, để hiện thực trọn vẹn Chính lược Dân chủ Ḥa b́nh Hợp tác Phát triển theo quỹ đạo của toàn cầu, đồng thời hiện thực được Quốc Gia Lư Tưởng mà mọi người Việt nam đều mơ ước từ một thế kỷ qua.
Viết tại Bắc Mỹ, tháng 03 năm 2000
Dương Thái Sơn
HOME