THƯ  NGỎ  GỬI  CÁC QUÂN  NHÂN QUÂN  ĐỘI  NHÂN  DÂN  VIỆT-NAM
               
Hoàng-đạo Thế-Kiệt, Đặng-Cao-Thăng, Lê-Văn-Thân, Nguyễn-Bảo-Trị

 

Hàng năm, cứ đến 30 tháng 4 là chính quyền Cộng sản Việt Nam lại hân hoan chào mừng ngày đại thắng miền Nam, thống nhất cả nước dưới quyền cai trị của Hà-Nội.  Trong khi đó người Việt Quốc gia lại coi đây là ngày Quốc hận, ngày miền Nam tự do bị bức tử và rơi vào tay độc tài cộng sản Bắc Việt.
Ngày 30 tháng 4 năm nay, kỷ niệm 25 năm chiếm/mất miền Nam, dấu hằn lịch sử lại càng đậm nét hơn. Sự hận thù giữa hai bên dường như bất tận. Công cuộc đại đoàn kết tái thiết quốc gia không biết bao giờ mới có cơ thực hiện.
Nhận thấy cuộc chiến tương tàn giữa anh em một nhà đă chấm dứt từ hơn 1/4 thế kỷ, hầu hết các bí ẩn đă được phơi bầy, sự thật đă rơ trắng đen, sự hận thù 'vay mượn' khiến anh em phải chém giết lẫn nhau cũng đă phần nào được nhận biết, chúng tôi, một số cựu quân nhân Quân lực Việt-Nam
Cộng ḥa, thiết nghĩ nay đă đến lúc phải gửi bức thư ngỏ này đến các quân nhân và cựu quân nhân Quân đội Nhân dân Việt-Nam, để mong mọi người cùng nhau b́nh tâm xét lại những ǵ đă xẩy ra, hầu từ đó t́m ra những ǵ phải làm để xây dựng lại quê hương, giúp cho dân ta mau có được một đời sống tự do no ấm, nước ta không c̣n là một trong mấy nước nghèo khổ nhất thế giới.
Cuộc viếng thăm Việt Nam của Tổng thống Hoa-kỳ từ mấy ngày qua chính là một cơ hội tốt để cho nước ta tiến mạnh đến một tương lai tốt đẹp hơn.  Sự đón tiếp nồng nhiệt của quần chúng, nhất là giới trẻ, đối với vị lănh đạo của đệ nhất siêu cường Tự do trên thế giới đă chứng tỏ rơ rệt rằng Tự do Hạnh phúc luôn luôn là khát vọng thiết tha nhất mà người dân Việt Nam hướng tới, và rằng đó là xu thế không thể cưỡng lại được của thời đại Dân chủ, Tin học, và Toàn cầu hóa hiện nay.
Chúng tôi tin tưởng rằng Quân-đội Nhân-dân Việt-Nam hiện đang nắm giữ ch́a khóa giải quyết các vấn nạn của đất nước, nếu có quyết tâm đóng đúng vai tṛ của một quân đội "Nhân dân", giúp cho đồng bào giành được Tự-do Hạnh-phúc mà không phải đổ máu, để do đó có điều kiện xây dựng một quốc gia vững mạnh.
    Trước hết, để dễ bàn, chúng tôi nghĩ chúng ta cần phải có một mẫu số chung. Theo chúng tôi, mẫu số chung đó chính là mục tiêu đấu tranh mà mọi người Việt yêu nước chúng ta đều hướng tới. Đó là: ĐỘC LẬP, TỰ DO, HẠNH PHÚC. Vậy xin bắt đầu từ đó.

    Chúng tôi xin sơ lược rất vắn tắt về quá tŕnh đấu tranh của nhân dân ta.Chắc ai cũng biết dân ta đă vùng lên chiến đấu chống thực dân Pháp từ những năm 45-46. Chính phủ Hồ chí Minh lúc đó đă nêu lên mục đích của chính phủ, đồng thời cũng là mục tiêu của cuộc toàn dân kháng chiến, là: "Độc lập, Tự do, Hạnh phúc". Mục đích cao đẹp này đă khiến cho toàn dân nức ḷng, hy sinh không biết bao nhiêu tài sản, xương máu, để đánh đuổi xâm lăng.  Nhưng vừa thắng thực dân và nắm quyền ở miền Bắc xong th́ 'đảng Lao động' và chính phủ của ông Hồ đă vội thi hành ngay chủ nghĩa cộng sản, đấu tố nhân dân, giết hại hàng trăm ngh́n nông dân, trí thức, thương gia ... tịch thu tài sản mọi người, làm cho dân ta vô cùng điêu đứng. Sự uất hận của toàn dân đă lên đến cực độ, khiến cho ông Hồ và đảng cộng sản phải xin 'sửa sai' để xoa dịu đồng bào.
Tiếp theo, ông Hồ và đảng cộng sản lại xua quân vào chiếm miền
Nam , mà chính họ đă đồng lơa với thực dân chia cắt tại hội nghị Geneve năm 1954. Ông và đảng cộng sản đă nói với quân đội và nhân dân miền Bắc rằng miền Nam đang bị 'Mỹ Ngụy' thống trị, rằng đồng bào ruột thịt miền Nam đang bị bóc lột đến tận xương tủy, cần phải giải phóng ngay.  Thế là hàng hàng lớp lớp thanh niên miền Bắc phải vượt rừng băng suối vô chém giết anh em miền Nam, bằng vô vàn súng đạn tân kỳ của các nước 'xă hội chủ nghĩa anh em' tiếp viện.  Thế tất đồng bào miền Nam phải tự vệ  -với sự giúp sức của Thế giới Tự do.  Hằng hà sa số thanh niên Bắc , Nam do đó đă phải bỏ thây. Bao nhiêu triệu đồng bào vô tội đă bị chết oan. Và cả nước đă bị đánh phá tan tành.
Để rồi khi vào đến
Saigon th́  'quân giải phóng' đă thấy ǵ?  Có phải là một miền Nam bị Mỹ đô hộ và bóc lột không?  Chắc chắn không ai ngu muội đến nỗi không nh́n thấy một sự thật hoàn toàn khác với những lời 'bác' và 'đảng' đă nói.  Ngay một đảng viên cán bộ văn nghệ từ miền Bắc đi cùng đoàn quân 'giải phóng' miền Nam, là Dương thu Hương, đă phải thốt lên như sau khi trả lời cuộc phỏng vấn của đài phát thanh Á châu Tự do (RFA), nhân dịp kỷ niệm 25 năm Hà-Nội chiến thắng miền Nam (nguyên văn): "..Khi vào đó th́ tôi hiểu rằng cái chế độ của kẻ chiến thắng là một chế độ man rợ...phe mà ḿnh đi theo, thực chất mà nói đó là mô h́nh của một xă hội man rợ, thiếu dân chủ" (hết lời trích).  Bởi v́ chính bà đă nh́n thấy tận mắt dân miền Nam quá sung túc, quá tự do so với miền Bắc, và những ǵ ông Hồ và đảng cộng sản nói chỉ là xuyên tạc để lừa bịp quân dân miền Bắc, nhằm lùa họ vào con đường chinh chiến tương tàn.
Ở đây tưởng cũng cần  phải nói thêm là trong khi đem quân vào 'giải phóng' miền Nam khỏi tay 'Mỹ Ngụy' th́ chính Thủ tướng Phạm văn Đồng của Hà-Nội đă gửi văn thư công nhận chủ quyền của Trung cộng trên quần đảo Hoàng-sa, mà quân đội Việt Nam Cộng ḥa đă đổ xương máu để bảo vệ. Cuộc "giải phóng" miền Nam do đó chỉ là bức màn che phủ dă tâm tiêu diệt miền Nam Tự do để mở rộng thêm đế quốc cộng sản Nga-Hoa.

Đó là về quá khứ.  Bây giờ xin nói về đất nước Việt Nam thống nhất, sau 'giải phóng".
Để cho trung thực, chúng tôi xin lấy ngay những nhận định của một vài người đang sống dưới chế độ 'Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt-Nam' đă phát biểu về t́nh trạng nước nhà.
Trước hết là mấy nhận định của Hà Sĩ Phu, tức Phó Tiến sĩ  Nguyễn xuân Tụ, viết trong hai bài, vào các năm 1988 và 1993:
- Thứ nhất là, chế độ 'cộng ḥa xă hội chủ nghĩa' chứa đựng quá nhiều nghịch lư, (nguyên văn):..."nếu chưa muốn nói là nó cấu thành bởi toàn những nghịch lư" (hết lời trích). Tỉ dụ: nói là nó tiêu biểu cho sự thật nhưng lại mắc bệnh nói dối;  bảo là nó đầy sức sống, c̣n tư bản đang giẫy chết, th́ ở tất cả những nước bị chia đôi, nửa đang giẫy chết bao giờ cũng có năng xuất cao hơn và sản phẩm tốt hơn...
- Thứ hai là, sự sử dụng quyền lực chuyên chính vô sản và cơ chế xă hội chủ nghĩa để tích lũy tư bản là điều cực kỳ bất lợi cho người lao động nghèo. Cho nên khẩu hiệu: "Đảng lănh đạo, nhà nước quản lư, nhân dân làm chủ" chẳng có nghĩa ǵ cả (nguyên văn): 
"V́ khi đă tách quyền lănh đạo và quyền quản lư ra rồi th́ chữ 'làm chủ' chẳng c̣n nội dung ǵ nữa" (hết lời trích).  Bởi đó 'đảng' đă thực sự trở thành kẻ thống trị, c̣n dân trở thành kẻ bị trị.
Để chấn chỉnh lại, ông đề nghị (nguyên văn):  "Từ bỏ một ư thức hệ độc tôn ngoại lai (tức chủ nghĩa Mác-Lê)... là điều kiện thiết yếu để có thể xóa bỏ hận thù, góp sức, chung ḷng đưa đất nước phát triển..." (hết lời trích). Thêm nữa, c̣n phải sửa đổi cách bầu cử h́nh thức hiện nay, và phải ban hành các quyền tự do báo chí, tự do tư tưởng, để tiến đến một nền dân chủ pháp trị, đa nguyên. Kế đến là phát biểu của cựu Trung tướng Trần Độ, một người có trên 50 tuổi đảng, và đă từng giữ chức Trưởng ban Văn hóa Tư tưởng của 'đảng' và Phó chủ tịch Quốc hội.
Trong lá thư gửi 'đảng'...vào năm 1997,  ông đă nói đến t́nh trạng băng hoại thê thảm của đất nước.
Theo ông, nguyên nhân chính đưa đến thảm trạng kinh tế suy đồi, tham nhũng không kiềm chế nổi ...làm cho nhân dân bất măn đến độ phải nổi lên chống đối (như vụ Thái b́nh) là: 'Đảng' có toàn quyền, không ai giám sát, do đó đẻ ra t́nh trạng 'đảng trị' trong một 'chế độ toàn trị'. Từ đó 'đảng' đi đến lộng quyền, đầu cơ quyền lực, và trở thành một tầng lớp thống trị mới, những tư bản mới, làm băng hoại xă hội. Tệ hơn nữa, 'đảng' giữ độc quyền lănh đạo, ngăn cản mọi xu hướng dân chủ xă hội. (nguyên văn):
"Một bộ phận lớn đảng viên, trước hết là trong số đảng viên có chức quyền, nắm quyền lực, đă thực sự trở thành lực cản đối với sự phát triển mọi mặt của đất nước..." (hết lời trích). Ông c̣n nhắc lại lời ông Nguyễn văn Trấn, nguyên Phó Xứ ủy Nam bộ, rằng tự do báo chí và xuất bản dưới chế độ xă hội chủ nghĩa c̣n thua cả dưới thời thực dân Pháp!
Để cứu văn t́nh thế, Tướng Trần Độ đề nghị (nguyên văn)..."để thoát khỏi t́nh trạng nặng nề hiện nay và bảo đảm cho tương lai sáng sủa của đất nước, th́ một điều cơ bản, một điều then chốt, một điều quyết định là phải thực sự dân chủ hóa, thực sự thực hành dân chủ để cho nhân dân có quyền lực thực sự trong khi thực hiện quyền lợi và trách nhiệm của ḿnh..." (hết lời trích).  Ông nhấn mạnh là dân chúng đă hy sinh quá nhiều rồi, nay đă đến lúc phải trả món nợ đó cho ṣng phẳng. Ông bảo phải thực hiện trọn vẹn phương châm 'do dân, của dân, v́ dân' chứ không thể để chế độ trở thành 'do một nhóm nhỏ, v́ một nhóm nhỏ, của một nhóm nhỏ'. Sau nữa ông đă cảnh cáo rằng, nếu 'đảng' không mau ra khỏi cái t́nh trạng bùng nhùng, bệnh hoạn, th́ xă hội sẽ ngày càng mất ổn định, sẽ bị sụp đổ, mà là một sự sụp đổ không ai cứu chữa nổi.
    Trên đây chỉ là một vài nhận định của một vài trong số hàng trăm người đă từng lên tiếng vạch ra những tai hại khủng khiếp của chủ nghĩa xă hội và những tội lỗi tầy trời của đảng cộng sản, như các ông: Hoàng minh Chính, cựu viện trưởng viện Mác xít; Hoàng hữu Nhân, cụu bí thư thành phố Hải pḥng;  Phan đ́nh Diệu, tiến sĩ toán học;  Nguyễn thanh Giang, tiến sĩ địa chất học;  Phạm quế Dương, đại tá sử gia; Nguyễn văn Trấn, cựu phó Xứ ủy Nam bộ;  nhà văn Tiêu dao Bảo Cự v.v. Tất cả đều mạnh mẽ đ̣i đảng cs và chính phủ phải từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lê và thực sự thi hành dân chủ, để cho dân chúng được hưởng những quyền tự do căn bản của con người như: tự do đi lại và cư trú, tự do t́m việc làm và gia nhập nghiệp đoàn, tự do ngôn luận và báo chí, tự do hội họp, sinh hoạt chính trị, và bầu cử, và tự do tín ngưỡng. Tất cả đều cho đó là con đường duy nhất để làm cho dân giầu nước mạnh. Ngay các cơ quan quốc tế đến giúp Việt
Nam cũng đồng loạt khuyến cáo như thế.  Sự thực từ nửa thế kỷ nay cũng chứng tỏ như thế.
Suốt những năm dài dưới chế độ xă hội (tại bất cứ nước cs nào) đất nước chỉ ngày một lụn bại, với những tệ trạng vô tiền khoáng hậu về quan liêu, tham nhũng, đến nỗi chính tờ "Quân-đội nhân dân" mới đây đă phải công khai lên tiếng tố cáo sự buôn bán quyền lực tại cấp cao trong guồng máy "đảng" và nhà nước. Tệ trạng này đă làm cho dân nghèo nước mạt, thậm chí đến những cựu chiến binh đă một đời hy sinh cho đất nước mà lúc giải ngũ, về già, cũng không thoát khỏi bị đói khát, bóc lột, khiến nhiều người đă phải cùng nông dân đứng lên chống lại "đảng" và nhà nước, như trong vụ nổi dậy ở Thái b́nh trước đây. Chỉ măi đến khi Liên xô và đông Âu sụp đổ khiến 'đảng' hết chỗ dựa, buộc ḷng phải đổi mới, người dân mới dễ thở hơn. Rơ ràng là chỉ cần trả lại tài sản và ruộng đất cho dân canh tác là lúa gạo đầy đồng ngay. Và chỉ cần mở cửa để người dân tự do làm ăn là kinh tế phát triển ngay. Ai cũng biết thế. Nhiều người trong đảng cũng biết thế.
    Vấn đề sống chết của nước ta bây giờ là phải thực sự đổi mới. Có đổi mới th́ dân mới giầu nước mới mạnh, không thua kém các lân bang một cách tủi hổ. C̣n không th́ kinh tế sẽ tŕ trệ, dân sẽ đói khổ, sẽ bất măn, sẽ vùng lên, và 'đảng' sẽ tan ră, như Tướng Trần Độ đă cảnh cáo.  Nhưng điều kiện căn bản của đổi mới là người dân phải được tự do sinh nhai kiếm lời, tự do phát huy sáng kiến... không bị 'đảng' cấm đoán, ḱm kẹp, bắt phải đi theo con đường 'xă hội chủ nghĩa' quá lỗi thời và vô cùng tai hại của 'đảng'. Mà nếu để người dân tự do quyết định đời sống của ḿnh và góp phần quyết định đời sống của đất nước th́ 'đảng' không c̣n kiểm soát được họ nữa, và sẽ bị mất quyền. V́ vậy những đảng viên nhiều quyền thế nhất trong 'đảng' đă t́m mọi cách để nhất định không chịu thực sự đổi mới. Đối với họ, quyền lợi của họ phải đi trước quyền lợi của nhân dân và đất nước.
Nói tóm lại th́ 'đảng' đang ở vào thế bí.  Đổi mới thật th́ mất quyền, mà không đổi mới th́ sụp đổ. Trước sự giằng co này của hai phe 'đổi thật' và 'đổi giả', ai cũng biết yếu tố chủ chốt làm cho phe 'không đổi thật' quyết liệt không lùi bước là sự hậu thuẫn của cảnh sát công an, và nhất là Quân đội. Chừng nào 'đảng' c̣n 'nắm' được Quân đội th́ chừng đó 'đảng' c̣n tin rằng mọi sự vùng dậy của nhân dân sẽ bị đập tan. Ở đây vai tṛ của 'Quân đội Nhân dân' trở nên vô cùng tế nhị.  Quân đội lúc này không c̣n đối diện với Thực dân hay 'Mỹ Ngụy' nữa, mà với 'Nhân dân', là những người mà quân đội mang danh và có bổn phận phải bảo vệ. Trong trường hợp này 'Quân đội nhân dân Việt-Nam' sẽ phải xử trí ra sao?
    Chúng tôi tin rằng t́nh thế đang đi đến chỗ phải dứt khoát. Mỗi con dân Việt-Nam sẽ phải làm tṛn nghĩa vụ của ḿnh đối với dân với nước. Hơn ai hết, những người đă cầm súng và đang cầm súng bảo vệ quê hương sẽ phải định rơ thái độ của ḿnh trước t́nh huống này.  Như quân đội Liên Xô và các nước đông Âu trước đây đă phải có lập trường dứt khoát khi phong trào dân chủ của người dân vùng lên lật đổ các chế độ chuyên chính cộng sản.
Trong hàng chục quốc gia, không có một quân đội nào đứng ra đàn áp nhân dân. Từ quân tới tướng, ai cũng ư thức rơ rệt rằng quân đội là của quốc gia, chỉ có mục đích chống xâm lăng bảo vệ tổ quốc và đồng bào chứ  tuyệt đối không là của riêng ai hay bất cứ đảng phái nào, kể cả đảng cộng sản, để bảo vệ quyền lợi cho riêng họ, phản lại quyền lợi của nhân dân và tổ quốc.  Do đó quân đội đă không chĩa súng bắn giết đồng bào chỉ v́ họ nổi lên đ̣i tự do dân chủ và quyền làm người. T́nh h́nh mới đây tại Nam-tư càng cho ta thấy rơ ư thức cao đẹp của người quân nhân nước này. Khi quần chúng nổi lên lật đổ viên lănh tụ độc tài và đảng xă hội của y, th́ cả quân đội lẫn cảnh sát chống bạo động đă nhất quyết không tuân lệnh nổ súng vào dân. Kết cục, viên Tổng thống độc tài khát máu đă phải ra đi.
Đối với Việt Nam chúng ta, chúng tôi tôi tin rằng 25 năm đă quá đủ để mọi người thấy rơ đâu là phải đâu là trái, đâu là con đường chúng ta phải đi để mau chóng đưa dân ta tới chỗ Tự  do Hạnh phúc  -một mục tiêu vẫn c̣n xa vời sau hơn nửa thế kỷ miệt mài tranh đấu, đổ không biết bao nhiêu xương máu, phí phạm không biết bao nhiêu tài sản. Các mánh lới chính trị cũng như bạo lực đă đến lúc không c̣n hiệu lực.  Không chế độ bạo tàn nào tồn tại được măi, dù quỷ quyệt đến đâu.  Không sức mạnh nào ngăn chặn được sự nổi dậy của toàn dân. Và không kẻ phản dân hại nước nào thoát khỏi sự trừng phạt của quần chúng.
Quân đội Nhân dân chắc chắn đă ư thức được điều đó, cũng như đă ư thức được vai tṛ đích thực của một "Quân đội Nhân dân", để từ đó kiên định một thái độ thích đáng nhất để cứu dân cứu nước, tạo điều kiện cho mọi người Việt cùng nắm tay nhau đem hết tài lực ra xây dựng lại quê hương.
Mong rằng lễ kỷ niệm ngày thành lập 'Quân đội Nhân dân' sắp tới sẽ là dịp tốt để mọi người cùng suy tư và lấy một thái độ dứt khoát. Mong rằng 'Quân đội Nhân dân Việt-Nam' sẽ không bao giờ c̣n chịu làm công cụ để bảo vệ một đảng phái, dù nó núp dưới danh nghĩa nào. Và mong rằng những họng súng trước kia đă chĩa vào anh em miền
Nam sẽ không bao giờ c̣n chĩa vào đồng bào ruột thịt, khi họ buộc ḷng phải đứng lên chống lại chính quyền, đ̣i hỏi Tự-do Hạnh-phúc.

 

Hải ngoại ngày 18- 11- 2000.

 

Thư Ngỏ Thứ Hai gửi
Quân nhân Quân Đội Nhân Dân Việt
Nam

Hoàng-Đạo Thế-Kiệt, Đặng Cao Thăng,
Lê Văn Thân, Nguyễn Bảo Trị, Nguyễn Xuân Vinh

 Hơn một năm trước, vào tháng 11 năm 2000, chúng tôi, một nhóm cựu quân nhân Quân Lực Viê.t-Nam Cô.ng-ḥa đă viết một Thư Ngỏ gửi các bạn quân nhân và cựu quân nhân Quân đội Nhân dân Viê.t-Nam (QĐNDVN). Lá thư kêu gọi mọi người cùng suy tư về cái thảm trạng của dân tộc Viê.t-Nam trong suốt mấy chục năm qua, để cùng nhau t́m ra con đường tốt nhất để cứu dân dựng nước, con đường mà chắc chắn QĐNDVN sẽ đóng vai chủ yếu, nếu giữ đúng theo danh nghĩa của một "Quân đội Nhân dân", chỉ trung thành với dân chứ không với bất cứ đảng nào, do đó sẽ hỗ trợ người dân chứ không đàn áp bắn giết họ, khi họ buộc ḷng phải đứng lên đ̣i hỏi tự do no ấm...
Đáng tiếc là sau khi lá thư được phổ biến chỉ thấy Bộ trưởng Quốc pḥng Phạm văn Trà và Tổng bí thư Lê khả Phiêu lên tiếng cảnh giác các quân nhân về mưu toan phi chính trị hóa quân đội của các thế lực thù nghi.ch.
Thực ra Thư Ngỏ chỉ nêu lên một vài sự thật lịch sử để mọi người cùng chiêm nghiệm, như: sự lợi dụng cuộc kháng chiến hào hùng chống thực dân giành Độc lập Tự do Hạnh phúc của nhân dân ta, để đưa nước ta vào con đường cộng sản chuyên chính; sự xuyên tạc rằng miền Nam bị Mỹ-Ngụy thống trị, để lùa quân vào chém giết anh em miền Nam, gây nên cuộc chiến tương tàn đẫm máu nhất trong lịch sử dân tộc; sự áp đặt lên cả nước một chế độ cai trị cực kỳ tàn độc, đến nỗi cựu Xứ Ủy Nam bộ Nguyễn-Trấn và cựu Trung tướng TrầnĐDộ, phải nói là c̣n tệ hơn cả dưới thời thực dân Pháp!
Hậu quả của chế độ độc tài chuyên chính đó là dân nghèo nước mạt. Sau hơn 25 năm độc lập thống nhất và được d́u dắt bởi một đảng và chính quyền vẫn tự coi là đỉnh cao trí tuệ loài người mà nước bị tụt hậu, dân bị bóp nghẹt, không được tự do ăn nói, tự do đi lại, tự do t́m việc làm... bằng dân Cam-bốt, chưa nói đến những nước như Thái lan, Đại hàn, Đài loan, Singapore...
Trước sự thực hiển nhiên đó, bao nhiêu người đă phải lên tiếng đ̣i hỏi tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản phải thật sự đổi mới, để cho dân được hưởng những quyền tự do căn bản nhất của con người, như tự do bầu người đại diện vào quốc hội và chính phủ... Có đổi mới thật sự như thế dân mới mau giàu, nước mới mau ma.nh.
Rất tiếc chính quyền cộng sản đă không chịu tích cực đổi mới, v́ sợ "diễn biến ḥa b́nh", sợ người dân khá hơn, biết rơ t́nh h́nh hơn, không c̣n che giấu được sự thực, th́ đảng sẽ mất quyền thống trị!
V́ thế, không những đă không thực tâm đổi mới, họ c̣n ra tay đàn áp những người dám lên tiếng yêu cầu bài trừ tham nhũng, cho dân được tự dọ
Dù vậy rất nhiều tiếng nói bất khuất vẫn vang lên. Như Hà-sĩ-phu, Dương thu Hương, Phạm quế Dương..., Bùi minh Quốc, Trần Khuê, Lê chí Quang... và mới đây cựu Viện trưởng viện Mác xít Hoàng minh Chính đă phải nói đồng bào miền Nam phải bỏ nước ra đi chỉ v́ ḷng yêu nước và phản đối bọn bán nước.
Chính v́ chính sách hà khắc đó của cộng sản mà dân chúng nhiều nơi đă phải nổi lên chống lại đảng và nhà nước. Vụ chống đối lớn lao nhất, có hàng chục ngàn nông dân và cựu chiến sĩ tham dự, xẩy ra ngay tại tỉnh Thái b́nh cách đây vài năm, và mới nhất là vụ nổi dậy của đồng bào cao nguyên Trung phần hồi đầu năm 2001. Dĩ nhiên đấy mới chỉ là những dấu hiệu mở đầụ Những ai quan tâm đến t́nh h́nh đất nước đều thấy sớm muộn ǵ rồi nhân dân khắp nước cũng sẽ phải nổi lên lật đổ chế độ bất nhân tham nhũng cửa quyền nàỵ
Tội lỗi của đảng cộng sản đối với quốc gia dân tộc trong suốt trên nửa thế kỷ qua đă quá lớn lao tàn hại nhưng vẫn chưa chấm dứt. Mới đây tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản lại c̣n kư 2 hiệp ước biên giới, hiến trên 700 cây số vuông đất và dâng trên 10,000 cây số vuông biển cho Trung quốc. Điều này càng để lộ cho nhân dân thấy rơ bộ mặt bán dân hại nước ghê gớm đến chừng nào của ho.. Cộng sản đă phản bội quốc gia dân tộc, đă bán rẻ xương máu tổ tiên, đă bôi nhọ lịch sử nước nhà, đă chà đạp lên niềm tự hào dân tộc, và trắng trợn nhất là đă khinh rẻ ngay chính những người đă và đang cầm súng bảo vệ sự toàn vẹn lănh thổ của quê hương. Rơ ràng cộng sản đă trở thành tội đồ của dân tộc: bán cả đất nước của Tổ quốc!
Dĩ nhiên tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản không thể giấu măi được việc làm khuất tất đó nên đang phải ngụy biện để bào chữạ Nhưng dù quỷ quyệt đến đâu, dù nại bất cứ lư do ǵ, họ cũng không thể chạy tội được. Sự thật đă quá hiển nhiên, bởi v́: Họ đă giấu biệt không phổ biến toàn văn 2 bản hiệp ước, chỉ v́ các tài liệu đó chứa đựng những bằng chứng bán nước không thể chối căi được. Thậm chí các đảng viên cấp cao và cả các dân biểu quốc hội cũng rất nhiều người không biết!
Ải Nam quan, mà bất cứ người Việt nào cũng biết là từ xưa vẫn thuộc Viê.t-Nam th́ nay không c̣n nữạ Chính thứ trưởng ngoại giao Lê công Phụng của Hà nội đă xác nhận điều nàỵ Thế là ải địa đầu cực kỳ hiểm yếu của đất nước, nơi đă bao phen ngăn chặn giặc Tàu, nay đă được chính quyền cộng sản tặng cho nước anh em xă hội chủ nghĩa Trung quốc!
Thác Bản-giốc ở Cao bằng xưa nay vẫn là của Viê.t-Nam, và gần đây vẫn là một thắng cảnh du lịch của ta, nay đă bị cắt cho Trung cô.ng. Chỉ cần dở một bản đồ cũ ra là đủ thấy ngay thác Bản-giốc trước vẫn nằm gọn trong lănh thổ Viê.t-Nam, không dính ǵ đến Tàu, nhưng nay th́ lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản đă giao cho nước cộng sản anh em!
So với bản hiệp ước Pháp-Hoa ngày 26 tháng 6 năm 1887, về sự phân chia lănh hải tại vinh Bắc Việt (đă được chính Viê.t-cộng công nhận trong bản tuyên bố ngày 12 tháng 11 năm 1982 về chủ quyền lănh hải Viê.t-Nam) th́ nay đảng và nhà nước cộng sản đă hiến thêm cho Trung cộng 9%, tức khoảng trên 10,000 cây số vuông vùng đặc quyền kinh tế.
Đó là chưa kể sự nhượng bộ năm 1958 của Phạm văn Đồng, gửi văn thư công nhận lănh hải của Trung cộng, mặc nhiên công nhận chủ quyền của Trung cộng trong vùng quần đảo Hoàng sa và Trường sa, vốn từ xưa vẫn thuộc Viê.t-Nam và lúc đó đang do Quân Lực VNCH trấn đóng.
Trước việc làm cực kỳ hèn hạ và vô liêm sỉ đó của tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản, chắc chắn người Viê.t-Nam không ai không đau ḷng, căm phẫn. Là Quân đội Nhân dân, đă từng xả thân đem thắng lợi cho chính quyền cộng sản từ bao lâu nay, chúng tôi tin chắc các bạn phải cảm thấy đau buồn nhục nhă hơn ai hết. Thua giặc mất nước đă đau đớn. Bị lănh đạo phản bội, v́ quyền lợi riêng tư mà cắt đất của Tổ quốc đem dâng cho ngoại bang c̣n đau đớn đến đâụ
Chúng tôi nghĩ tất cả mọi người chúng ta, không ai có quyền im lă.ng. Bởi v́ im lặng là đồng ư, là đồng lơa với cộng sản. Im lặng sẽ mắc trọng tội với Tổ quốc và Dân tộc.
Chính v́ vậy người Việt hải ngoại khắp nơi đă cực lực lên án chính quyền cộng sản. Trong nước cũng đă có nhiều nhà trí thức, nhiều đảng viên cao cấp, cùng nhiều cựu quân nhân các cấp, lên tiếng đ̣i lănh đạo đảng và nhà nước phải công khai hóa hai hiệp ước, quốc hội phải hủy bỏ các hiệp ước đó, và phải để cho đồng bào toàn quốc tự do quyết định về hai hiệp ước đó.
Riêng đối với các bạn quân nhân, chúng tôi biết ngoại trừ một số chỉ huy cao cấp, hầu hết anh em đều bị bịt mắt che tai, không cho nh́n thấy sự thật, mà chỉ được học tập những điều ngụy biện dối trá, và hơn nữa c̣n bị theo dơi ḱm kẹp. Nhưng là những người cầm súng bảo vệ quê hương, các bạn có quyền và có khả năng yêu cầu đảng và nhà nước cho biết tại sao không phổ biến nguyên văn các hiệp ước đă kư? Và nếu quả thật là có lư do chính đáng để hiến ải Nam-quan, thác Bản giốc... và hơn 10,000 cây số vuông biển cho Tàu, th́ tại sao không đem ra tŕnh bày công khai trước đồng bào toàn quốc?
Phải chăng tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản biết rất rơ rằng không bao giờ Quân Dân Viê.t-Nam chấp thuận một việc làm phản bội, đê hèn như thế nên cứ lén lút làm? Nếu họ bảo trên thực tế Tàu đă chiếm những vùng đất đó rồi nên phải nhường cho chúng, th́ phải hỏi tại sao, và ai đă để cho Tàu chiếm những vùng đất và biển ấỷ Tội để mất đất mất biển đó là của ai nếu không phải là của chính đảng và nhà nước cộng sản?
Riêng về ải Nam quan và thác Bản-giốc th́ cho đến khi kư hiệp ước và trồng cột mốc mới vẫn chưa hề bị chiếm, như tất cả mọi người đều biết. Vậy tại sao lại phải đem cống hiến cho Tàu cái địa danh oai hùng nhất đó của Tổ quốc?
Hơn nữa, dù giặc có chiếm chỗ nào rồi th́ một chính quyền thật sự yêu nước cũng không bao giờ chịu hợp thức hóa, như Nga chiếm quần đảo Kouriles của Nhật từ cuối đệ nhị thế chiến mà nay Nhật vẫn đ̣i, và v́ thế hai nước vẫn chưa kư ḥa ước chấm dứt t́nh trạng chiến tranh.
C̣n nếu bảo v́ sự ḥa hiếu giữa hai nước nên phải nhượng bộ th́ lại càng không được. Ḥa hiếu th́ phải có cả hai bên. Tương nhượng cũng phải có cả hai bên. Tại sao lại chỉ có một bên bị mất, và lại mất một nơi đă lừng danh trong lịch sử, từng là niềm kiêu hănh của cả dân tộc, đồng thời lại là vị trí chiến lược, sống c̣n của đất nước?
Sau nữa, nếu nói phải nhượng cho Tàu để nhờ Tàu chống Mỹ th́ lại càng khó tin. Đảng vẫn khoe đă đánh cho Mỹ cút rồi, Mỹ đâu c̣n ở đó? Họa chăng chỉ c̣n Tàu, là kẻ thù truyền kiếp vẫn lăm le xâm lấn nước ta!
V́ vậy hầu như ai cũng tin rằng tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản hiến đất dâng biển cho Tàu hoàn toàn chỉ v́ quyền lợi riêng của ho.. Từ lâu, do những sai lầm căn bản, chính quyền cộng sản vẫn ở trong cái thế tiến thoái lưỡng nan. Không đổi mới th́ bị cô lập, chết đói, mà đổi mới thật sự th́ khi dân khá lên cũng sẽ mất quyền và đảng sẽ tan. V́ thế, sau khi kư hiệp ước thương mại với Mỹ, đảng và nhà nước lo sợ “diễn biến ḥa b́nh”, phải bám víu vào Trung cộng để giữ vững ngôi vi.. Đây là thế chẳng đặng đừng. Trong hai con đường: mất quyền hay hiến đất dâng biển, tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản đă chọn con đường bán đất bán nước.
Nhưng làm thế tập đoàn lănh đạo đảng và nhà nước cộng sản cũng lại đặt nhân dân Viê.t-Nam, nhất là Quân Đội Nhân Dân Viê.t-Nam, trước một sự lựa chọn sống c̣n: chấp nhận hay không chấp nhận cho chính quyền cộng sản hiến đất dâng biển cho Trung cộng - với những hậu quả khôn lường của nó?
Câu trả lời thiết tưởng đă quá rơ ràng. Và những người phải trả lời trước tiên hẳn không ai khác hơn là các quân nhân Quân đội Nhân dân Viê.t-Nam - những người có trách nhiệm bảo vệ sự toàn vẹn lănh thổ của Tổ-Quốc. Chúng tôi tin rằng toàn dân đang chờ đợi tiếng nói của QĐND và sẵn sàng hỗ trợ cho sự nghiệp bảo vệ quê hương, cứu dân, dựng nước nàỵ


Hải ngoại mùa Xuân
năm Nhâm Ngọ


(Đăng trên Florida Việt Báo tháng 4 năm 2002)

Home