TÂM SỰ CỦA ANH
KiêmÁi
Em yêu,
Thế là em xa anh đă ba mươi bốn ngày rồi, chỉ 34 ngày mà anh tưởng như mấy kiếp. Hôm đi đón bé Ngọc Dung về anh đọc hàng chữ từ giả của em anh không đứng vững, không ngồi vững, anh lặng người. Anh không ngờ sự việc xăy ra như vậy. Nhưng anh vẫn yêu em, yêu em hơn bao giờ hết. Mấy ngày đầu anh không nghĩ là anh mất em, em đi đâu đó rồi sẽ trở về. Nhưng cho đến nay th́ anh biết chắc là em không về nữa. Cuộc t́nh hai mươi ba năm bốn tháng sáu ngày chấm dứt bỡi mười một chữ ngắn gọn. Mọi người oán trách em, nhưng anh không. Anh vẫn yêu em và anh biết em có quyền làm như vậy. Em đă hy sinh nhiều cho anh, anh chẳng có ǵ bù đắp cho em, em có quyền nghĩ đến đời em, đến những ǵ riêng tư cho em. Xin trời phù hộ những dự định của em, nếu biết em có hạnh phúc anh rất mừng. Anh nói thực với ḷng. Anh không oán trách em, anh không giận em v́ anh vẫn yêu em.
Chúng ḿnh biết và yêu nhau hai năm, cưới nhau hai mươi mốt năm mà chỉ sống với nhau không đến mười hai năm. Thời gian sống trong hạnh phúc quá ít ỏi nhưng quá hạnh phúc cho anh, v́ anh biết anh là người đàn ông có phước nhất trên đời. Anh được em yêu, anh được em nhận làm chồng. Em đă cho anh cả cuộc đời thanh xuân của em.
Những lúc xa em anh thường nghĩ giá anh đừng gặp em th́ may mắn cho em biết là bao ! Nhưng duyên phận xui khiến hôm đó, hôm đầu tiên chúng ḿnh gặp nhau em c̣n nhớ không ? Anh vừa đến ṭa soạn là ông chủ bút nói :
-Có ba cô nữ sinh Gia Long hay gởi thơ đến đăng báo ḿnh; muốn thăm ṭa soạn cho biết, cậu thay "moi" dẩn họ giùm. Mà nè, cậu ráng nghiêm nghiêm một chút nhé.
-Nghiêm nghiêm nghĩa là nghiêm một nửa, tôi sẽ nghiêm với một cô rưỡi, c̣n nửa cô kia và nguyên một cô nọ th́ tôi có quyền không nghiêm phải không ông chủ bút ?
-Vừa phải thôi, bạn của con gái "chef" đó, cậu liệu lấy.
Sau này em cho anh hay là tụi em cũng biết ṭa soạn chẳng có ǵ đáng xem, chỉ muốn biết mặt kư giả, nhất là người viết chuyện phiếm hay "phạng" chính quyền và v́ thế mà báo bị tịch thu. Khi cả ba biết anh là tác
giả những bài báo đó, cô Liên đă đưa ra một ngón tay, ám hiệu : anh chỉ vừa cái tuổi biết yêu khoản độ một năm. Thực hết sức lém. Kể từ đó chúng ḿnh gắn bó với nhau.
Em yêu, không phải anh nhắc lại để gợi ḷng thương hại của em. Anh rất mong em về với anh và con. Nhưng anh không bao giờ nài ép em. Anh chỉ muốn cho em có hạnh phúc thật. C̣n anh, anh sống với kỷ niệm cũng đă hạnh phúc lắm rồi. Anh trót mang nghiệp chướng vào người, anh chẳng trách em bao giờ.
Chúng ḿnh sống một thời trăng mật những bốn tháng trước khi xa nhau. Ngày anh xa em, anh nghĩ anh đă mất em. Hon hai mươi tuổi đời em trở thành cô phụ, co ph? th?i gian anh ? trong quân ngu, r?i trong th?i gian anh ? tu, một hoa khôi của Gia Long năm nào nay sống đời cô đơn giữa Saigon lúc giao thời, cái thời mà những kẻ "biệt kích cầm bút"như anh phải chết dần ṃn trên rừng thiêng nước độc, phải lao tác nặng nhọc mà không có ăn, những người vợ như em phải bỏ thành phố vào nơi hoang vu hay phải bỏ chồng lấy những ông quan mới từ rừng ra hay từ Bắc vào, nhà cữa của cải bị tịch thu. Chúng ḿnh chỉ c̣n hai bàn tay trắng, chẳng c̣n ǵ nữa. Nhưng anh vẫn luôn kiên cường v́ nghĩ đến em. Nh́n khúc củ ḿ nhỏ xíu anh lảnh để trừ một bữa ăn, anh vẫn ăn ngon lành v́ anh nghĩ đến tay của em, cổ tay trắng ngần xinh đẹp mà lần đầu tiên anh cầm lấy cả hai đứa đều run rẫy trong men yêu. Nh́n những đôi mắt rực lữa căm thù anh chỉ mĩm cười trong ḷng v́ anh nghĩ đến đôi mắt đẹp của em, đôi mắt quá đẹp. Anh căm ơn Thượng đế v́ ngài đă khéo tay khi tạo dựng đôi mắt em :
Mắt em ở bốn phương trời,
T́nh em là đuốc soi đời anh đi.
Phải, chính em đă cho anh nghị lực. Anh c̣n nhớ ngày xưa em đă nói với anh rằng em yêu anh v́ tính kiên cường của anh, v́ những bài báo nói thẳng và nói thật bất chấp hậu quả của anh, uy vũ bất năng khuất. Ngày đó anh nghĩ anh có phước đư?c em hiểu lầm chứ con người anh cũng yếu hèn như mọi người. Nhưng khi xa em và sống trong tù, anh nguyện với ḷng phải sống kiên cường để khỏi phụ ḷng kỳ vọng của em, để kiếp sau gặp lại anh sẽ hănh diện nói với em rằng những tháng ngày c̣n lại của kiếp trước anh vẫn yêu em và sống kiên cường như h́nh ảnh mà em "đă trót ghi sâu vào trái tim". Hơn mười ba năm tù với ba lần kiên giam anh vẫn một ư chí quyết thắng, quyết khắc phục v́ anh tự nhủ "người khác chịu đựng được, tôi chịu được. Người khác làm được, tôi làm được" v́ t́nh yêu của tôi. Những người chung quanh căm phục anh. Nhưng nếu họ biết anh sống được như vậy v́ t́nh yêu của em, họ sẽ đánh giá thấp con người của anh "th́ ra nó v́ đàn bà". Có sao đâu, mỗi người có một cách sống; miễn sao đừng thẹn với lương tâm là đủ rồi.
Mười ba năm anh không được thấy mặt trăng, nhưng anh luôn có một mặt trăng tṛn và đẹp đó là khuôn mặt của em, mặt trăng và mặt em đều đẹp và đều xa anh vạn dặm. Tuy tụi ḿnh cùng sống trên mănh đất Việt Nam nhưng là hai thế giới riêng biệt. Mọi người bàn tán về vượt biên và sinh sống tại Hoa Kỳ, anh cầu xin cho em vượt biên để thoát khỏi mănh đất tù đày, nhưng anh lại chua xót trong ḷng v́ như vậy anh không bao giờ hy vọng gặp lại em . Ích kỷ quá phải không em ?
Ngày chúng ḿnh tái ngộ anh tưởng như chiêm bao, từ xa anh đă thấy em cười. Em gầy và đen hơn một chút, nhưng đẹp hơn bao giờ cả. Nụ cười của em là món quà quư giá nhất cho anh. Em luôn tươi cười trong khi những người vợ khác không cầm được nước mắt, chính anh cũng phải cố gắng lắm mới không ứa lệ. Em c̣n bảo anh hăy cười lên, hăy hănh diện v́ những ǵ ḿnh đă đóng góp cho quê hương kể cả những năm tháng tù đày. Sau này mẹ cho anh hay là em đă nằm liệt giường một tuần sau chuyến thăm nuôi anh đầu tiên. Em nói trong mê săn : "họ chỉ c̣n là những bộ xương biết cử động. Ốm yếu và rách nát như một đàn ma đói đi lên từ âm ty địa ngục, thế mà người ta c̣n nỡ khai thác sức lao động của họ".Em thực có một nghị lực phi thường.
Ngày anh trở về, em đă bá lấy anh, siết anh trong ṿng tay em thực lâu. Trong cuộc đời làm vợ anh, em chỉ ôm anh hai lần và đây là lần đầu, em nói rằng từ nay ḿnh măi măi có nhau. Mẹ đi chợ để hai đứa ḿnh tự do bên nhau. Thế mà đến lúc đó em lại âu yếm bảo anh "để dành tối". C̣n người vợ nào chu đáo cho chồng hơn em ?
Chính em phải lấy xe đạp đèo anh đi nơi này nơi nọ. Anh c̣n quá yếu, c̣n quá xa lạ với "nếp sống mới". Thế rồi một năm sau chúng ḿnh có Ngọc Dung. Một bằng chứng của t́nh yêu ? Một gia đ́nh toàn vẹn hay là một món quà của Thượng đế trao ban ? Là tất cả, v́ chúng ḿnh nh́n con là tất cả gia nghiệp. Đẹp nhất là lúc Ngọc Dung bú mẹ. H́nh ảnh hai mẹ con lúc đó thực là tuyệt diệu. Anh ngắm đến ngẩn ngơ làm em thẹn trông càng đẹp hơn. Máy h́nh đă mất, anh lại không phải là họa sĩ nên không ghi lại được bức tranh tuyệt diệu đó. Nhưng nó lưu lại măi trong tâm trí anh không bao giờ phai mờ.
Em ao uoc sinh một con trai để vui ḷng mẹ, nhưng v́ phải đợi chuyến bay nên em đă hứa với mẹ qua Mỹ em sẽ sinh một cháu trai cho mẹ. Mẹ nghe vậy mừng lắm. Thừa lúc em đi mời bạn bè đến dự tiệc chia tay, mẹ nói với anh : "Qua Mỹ mà con bạc đăi vợ con là con bất hiếu với mẹ. Ngày con đi mẹ nghĩ con dâu mẹ sống với mẹ nhiều lắm là một năm. Nó c̣n trẻ hơn mẹ khi mất cha con., nó lại xinh đẹp và có lắm kẻ theo đuổi ngày đêm. Nhưng con dâu mẹ vẫn một ḷng trung trinh và mẹ con có nhau cho đến hôm nay. Anh đă hứa với mẹ là sẽ hết ḷng chăm sóc em và con.
Khi len hẵn trên phi cơ, em đă thực sự vui mừng và lần thứ hai trong đời, em lại siết chặt anh trong ṿng tay "từ nay ḿnh thực sự sống cho nhau". Đêm tân hôn anh ôm hôn em, toàn thân em rung động, nước mắt em trào ra vỉ vui mừng nhưng hai tay vẫn buông xuôi, thế mà lúc đó em ôm chặt anh chứng tơ em hy vọng ở cuộc sống mới nơi xa lạ biết là bao. Ngày đó anh cũng cùng một ư nghĩ như em, anh cũng đă nhắc lại lời mẹ dặn anh.
Nhưng anh đă lầm. Anh tưởng qua đây anh sẽ quên hết mọi chuyện để lo tạo lập một gia đ́nh hạnh phúc cho em và con. Nhưng qua những ngày đầu bận rộn cho cuộc sống mới, những h́nh ảnh bên quê nhà lại hiện ra trong tâm trí anh : những trẻ thơ đến tuổi mặc quần mà áo c̣n chưa có, đến bữa ăn chưa có cơm c̣n chờ mẹ, có khi mẹ bán máu chưa được. Ở các tiệm ăn, năm băy đứa trẻ chờ khách vừa buông đũa là dành giựt nhau chút nước phỡ ở đáy tô. Những bé gái mười ba, mười bốn tuổi đă phải đem thân cho khách dày ṿ. Có những trẻ lội śnh cả ngày ở cầu Rạch Ông để nhặt ni lông tái sinh; đổi không được một lon gạo, trong khi những hạng người giàu mới tiêu tiền như nước, tiền kiếm được do hối mại quyền thế, bóc lột, hối lộ, buôn lậu và họ trả thù đời, trả thù dân tộc cho những năm tháng ở trong rừng sâu, miệt mài với chém giết, phá hoại. Hạng người giàu mới nhờ gặp vận may ra được nước ngoài làm ăn khấm khá, nay cũng về thăm quê hương và luôn tiện hưởng thụ hay trả thù dân tộc (?). Tất cả đều đổ lên đầu dân tộc. Dân tộc là ai ? Họ không phải là người Việt Nam sao ? và có thù những hạng người này bao giờ, thù những ǵ ? Em c̣n nhớ lần chúng ḿnh đến thăm chị Sinh không ? Chị nói với anh : "Khổ quá cậu ơi ! Con người ngày nay cực hơn con chó. Chó thua người có một cái chén và đôi đũa mà khỏi phải lao động, kiếm được cái ǵ ăn cái đó, không ai đánh thuế được, khỏi lo may mặc, không bị hăm dọa bắt bớ tù đày. Con người có cả trăm cái khổ mà không biết kêu ai. Kêu trời, trời xa, kêu đất, đất điếc". Lúc ra về em đă bảo anh : cùng cực đến độ con người đi so sánh với chó. Trong lịch sử có khi nào như lúc này không anh nhĩ ? Anh xác định là không và rồi anh nghĩ đến những ngày bị kiên giam, con người c̣n cực hơn con chó ngàn lần. Anh rùng ḿnh, anh sợ thật sự. Tính hèn nhát trong con người anh trở về. Giá lúc đó anh phải chọn hoặc chết hoặc vào cùm trở lại, anh không ngần ngại mà chọn cái chết. Anh đă nói ư nghĩ đó với em, em khóc và phát biểu rất ư là biện chứng duy . . "nghiệm" : "h́nh như trong lảnh vực hành hạ con người họ là những thiên tài, họ rất có khiếu về việc này phải không anh Họ đẻ ra những h́nh phạt liên kết nhau, không trói mà chặt hơn xiềng, không cùm mà không thể đi, không bắn, không đâm mà nạn nhân chết trong đau khổ gấp ngàn lần. Ở tù mà được gọi là "đi học tập," bị đày mười ba năm mà ngày nào cũng hy vọng được về. C̣n nhiều, nhiều nữa anh nhỉ. Tiếc thay họ chỉ có loại thiên tài gây thiên tai đại họa cho dân tộc". Cám ơn những lời nói đầy kinh nghiệm sống của em.
Cây lặng nhưng gió không ngừng, qua đây anh tưởng ai cũng đă có kinh nghiệm với những kẻ đă cho họ nếm mùi đau khổ, nhất là những kẻ một thời lănh đạo, những kẻ mà cha anh họ đă là nạn nhân của hạng người lấy dân tộc lót đường cho chủ nghĩa. Th́ ra, họ là những kẻ bất kể liêm sĩ, họ có quá nhiều mặt, nghe thoáng hơi gió quân thù là chộp lấy, mong về lại, làm lớn lại. Anh thấy tội cho những người bên nhà c̣n ngóng trông họ. C̣n một hạng người khác, chổ nào có hoa màu là có sâu bọ. Họ đẻ ra những cơ quan thiện nguyện, họ lảnh tiền của Mỹ "để giúp tỵ nạn" nhưng họ bỏ túi, họ nhân danh người quốc gia mà đi van lạy quân thù, cọng tác với chúng. Anh đă nhiều lần tâm sự với em với hạng người này. Tại định mệnh, nợ tiền kiếp duyên văn nghệ hay tại bệnh ghiền như em thường nói hay tại lư do ǵ anh không biết. Nhưng anh xin lổi em, anh không thể quên được những tai họa trên của dân tộc. Anh phải làm một cái chi "dù cho kết quả chẳng ra ǵ" như một câu thơ anh đọc của ai lâu lắm rồi, nhưng ít ra lương tâm anh cũng được yên ổn.
Em yêu, anh đă đi quá xa rồi phải không ? Em đă can đăm giúp anh khi hoạn nạn, đă hiến dâng cho anh tất cả thể xác và tâm hồn, cho anh cả một thời thanh xuân của em. Qua đây là đoạn đường chót, anh có đủ tự do và phương tiện để sống cho anh, cho em và cho con. Nhưng anh đă không dùng thời giờ để làm như vậy và như anh đă nói ở trên, em có quyền làm lại những ǵ đă mất theo thời gian. Xin Thượng đế chúc lành cho em. Riêng anh, không bao giờ anh ngưng nghỉ yêu em, anh nợ em quá nhiều. Em cũng nên yên tâm về Ngọc Dung, anh sẽ cố gắng săn sóc con cả phần anh lẫn phần em. Nếu có thiếu sót th́ em cũng hiểu cho anh là v́ con ḿnh trót sinh ra làm người Việt Nam vậy.
Một điều chót chắc em cũng để ư là anh không dám gọi em là "em yêu của anh" như mọi khi, v́ sao th́ em đă hiểu rồi. C̣n anh, bao giờ anh cũng vẫn là :
Anh của em.
(Kiêm Ái viết thay cho hai người bạn)