ÔN CỐ TRI TÂN, NHÂN NGÀY QUỐC HẬN 

NGUYỄN BÁ CẨN
Cựu Chủ Tịch Hạ Nghị Viện và
Tướng Chính Phủ VNCH/Former Prime Minister of the Republic of VN 


Năm nào cũng vậy, khoảng tháng ba dương lịch là các đoàn thể hải ngoại rộn tịp chuẩn bị tham gia các sinh hoạt cộng đồng nhằm tưởng niệm ngày Quốc Hận. Người Việt tỵ nạn, từ cựu quân nhân, công chức, cán bộ cho đến thường dân đều hận thù Cộng sản đă vâng lệnh Nga Hoa ba lần bảy lượt gây chiến để áp đặt chủ nghĩa Cộng sản trên đất nước, gây thương vong cho hàng triệu đồng bào và làm cho đất nước điêu linh suốt trong 30 năm chiến tranh, không ngóc đầu lên nỗi với các lân bang. 
Mỗi lần xua quân tấn công miền Nam như vậy, Cộng sản đă để lộ tâm địa tàn ác bất nhân của bọn chúng qua những cuộc giết người tập thể, không một thương xót đối với đồng bào ruột thịt. Không một ai có thể quên được những cuộc tàn sát có chủ trương của Cộng sản đối với hàng ngàn dân lành vô tội tại Huế hồi Tết Mậu Thân năm 1968, trên đại lộ Kinh Hoàng, Quảng Trị trong trận tấn công Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972 và trên tỉnh lộ 7B thuộc tỉnh Phú Bổn khi hàng trăm ngàn dân chúng di tản theo chân lực lượng quân đoàn 2 năm 1975. Bên cạnh những chủ trương giết người công khai dưới ánh sáng mặt trời, c̣n có hàng vạn hằng triệu các vụ ám sát, thủ tiêu ban đêm , trong ngục thất lao tù của Cộng sản, và mọi t́nh huống khác.
CSVN đă hành động theo đúng giáo điều Mác Lê chủ trương hận thù, ám sát, tiêu diệt đối lập để cướp quyền cai trị cho kỳ được. CSVN cũng noi gương các đảng Cộng sản đàn anh Nga Sô và Trung Hoa trong chính sách giết người để đàn áp và thống tri.. Theo các tác giả hầu hết là trí thức khuynh tả trước kia đă từng có cảm t́nh với Cộng sản trong quyển sách tựa đề "Hắc Thư Về Chủ Nghĩa Cộng Sản" (Le Livre Noir du Communisme), th́ tổng số nạn nhân bị chủ nghĩa Cộng sản trên thế giới tiêu diệt bằng mọi h́nh thức từ Nga Sô, Trung Hoa, cho đến các nước đàn em tại Đông Âu, Phi châu, Nam Mỹ và tại Á châu trong đó có Việt Nam, Cao Ly và Cam Bu Chia, v.v... lên đến con số trên 90 triệu ngườị
Những tài liệu sách vở công bố như quyển Hắc Thư trên đây được dựa trên hồ sơ và ước lượng theo lề lối làm việc của Tây Phương vốn dĩ cẩn trọng và vô tư nên không thể nào đúng với thực tế được. Ví dụ, quyển Hắc Thư ước lượng con số nạn nhân do Cộng sản Việt Nam gây ra là 1 triệu và do Khmer Đỏ gây ra là 2 triệu kém xa với sự thực mà người dân Việt Nam nào cũng đều biết. Những vụ thủ tiêu ám sát và tàn sát tập thể của CSVN được rất ít người chứng kiến, lại thêm không có phương tiện tường thuật để được ghi chép vào hồ sơ sử sách nên với thời gian sẽ bị mai một trong lăng quên. Riêng nội binh sĩ của Cộng sản Bắc Việt bị sát Tướng Vơ Nguyên Giáp "nướng" trước khi y bị thất sủng cũng đă được các b́nh luận gia Tây phương ước lượng là một triệu ngườị C̣n thường dân vô tội của hai miền Nam Bắc nạn nhân của cuộc chiến dài 30 năm là bao nhiêu triệu nữả 
Cuộc chiến do Hoa Kỳ đang điều động tại Iraq để hạ bệ một nhà độc tài đă từng dùng sắt máu để cai trị người dân gần 30 năm nay, mà tội ác chồng chất hăy c̣n thua xa CSVN, và những chuẩn bị của các giới đồng bào hải ngoại cho Ngày Quốc Hận sắp đến làm cho tôi nhớ lại chuyện cũ và nghĩ rằng chủ trương khủng bố để đàn áp và thống trị của CSVN không chỉ thể hiện qua các cuộc tổng tấn công kể trên mà c̣n là chính sách được triệt để áp dụng như kinh nhật tụng, không một sơ suất thiếu sót theo đúng nguyên tắc "Giết lầm hơn thả lầm" của bọn chúng.
Bằng cớ là ngay trong những ngày đầu của cuộc "Cách Mạng Mùa Thu 1945" CSVN đă dùng thủ đoạn tuyên truyền láo khoét để thực hiện chính sách tiêu diệt đối lập, dành độc quyền yêu nước, độc quyền cai trị, bất kể nhu cầu của đất nước lúc bấy giờ là đại đoàn kết các tầng lớp nhân dân để đánh đuổi thực dân Pháp. Ở lứa tuổi 15, tôi đă chứng kiến tận mắt những cảnh tượng giết người tàn bạo và độc ác của Cộng sản nhằm tiêu diệt đối lập và gieo rắc khủng khiếp cho mọi người dân phải cuối đầu vâng lê.nh. 
Suốt 35 năm dài kể từ năm 1940, thế hệ đồng lứa tuổi chúng tôi chỉ biết có chiến tranh, từ khi học xong Tiểu học cho đến khi Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam hồi năm 1975. Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp nhưng sau đó có vài tháng th́ đầu hàng đồng minh. Cộng sản nhờ núp dưới chiêu bài Việt Minh kháng chiến lần lượt tiếm thâu quyền hành từ Hà Nội, Huế, Sài G̣n và các tỉnh trong toàn quốc. Tại Nam Kỳ, lúc bấy giờ Phật Giáo Ḥa Hảo do Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ sáng lập thu hút hàng triệu tín đồ. Do đó các tôn giáo khác, các chánh đảng và đoàn thể yêu nước qui tụ lại thành Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp do Đức Thầy lănh đạo với sứ mạng đánh đuổi Pháp để tranh thủ độc lập cho nước nhà. 
Chủ tịch Ủy Ban Hành Chánh Nam Bộ của Việt Minh là đảng viên Cộng sản Trần Văn Giàu lo ngại uy thế của Đức Thầy và Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp. Sẵn dịp ngày 8 tháng 9 năm 1945, lănh tụ PGHH Năm Lửa ở miền Tây tổ chức biểu t́nh hàng ngàn người tại Cần Thơ để kêu gọi nhân dân ủng hộ Chính phủ Việt Minh và yêu cầu vơ trang quần chúng để chống xâm lăng, Trần Văn Giàu chụp mũ Ḥa Hảo nổi loạn để đàn áp cuộc biểu t́nh và bắt giữ một số tín đồ PGHH, mặc dù cuộc biểu t́nh đă được thông báo trước cho nhà cầm quyền địa phương. Ngày hôm sau, tức ngày 9 tháng 9, Trần Văn Giàu cho Quốc gia Tự vệ cuộc bao vây trụ sở PGHH tại Sài G̣n để lùng bắt Đức Thầy nhưng Đức Thầy thoát nạn. 
Trong thời gian Đức Thầy rút vào chiến khu miền Đông ở vùng giáp ranh với tỉnh Xoài Riêng (Cam Bu Chia), dọc theo sông Vàm Cỏ, Trần Văn Giàu tiếp tục đàn áp dă man nhằm tiêu diệt hàng ngũ PGHH. Chúng xử bắn 3 đại diện của Đức Thầy tại Cần Thơ, 3 tín đồ tại Lấp Ṿ (Đồng Tháp), 2 tín đồ tại chợ Vàm Cống (Long Xuyên) và 4 tín đồ tại Vàm Láng Thé (Trà Vinh). Song hành với những vụ hành quyết tàn bạo trên đây để khủng bố tinh thần, Cộng sản Nam Bộ c̣n bắt giữ hàng ngàn tín đồ PGHH tại các tỉnh miền Tâỵ Tại tỉnh lỵ Cần Thơ, nơi tôi sinh quán, tôi được chứng kiến Việt Minh Cộng sản hành quyết 3 tín đồ Ḥa Hảo, trong số có bào đệ của Đức Thầy là ông Huỳnh Thạnh Mậu và một người con của Tướng Trần Văn Soái là Trần Văn Hoành. 
Tôi c̣n nhớ rơ trong buổi sáng ngày 9/9/1945, Việt Minh cho xe chạy khắp thị xă Cần Thơ loan báo mời dân chúng vào sân vân động xem vụ hành quyết sẽ diễn ra vào buổi chiềụ Tuổi trẻ là tuổi hiếu kỳ, huống chi những biến cố xảy ra vùn vụt, nào là chiến tranh, rồi đảo chính thay ngôi đổi chủ, rồi "chính quyền Cách Mạng" đột ngột xuất hiện, toàn là những điều mới lạ làm cho ai nấy vừa kinh ngạc sửng sốt, vừa muốn chứng kiến và t́m hiểu để không bỏ sót một chi tiết nào của thời cuộc. Vào bên trong sân vận động, đă có hàng ngàn người đứng chật sân túc cầụ Tôi chen được vào hàng đầu nên trông thấy rơ ba nạn nhân bị bịt mắt và mỗi người bị trói vào một cây cột trước bức tường thật to có họa h́nh Thống chế Pétain là Quốc Trưởng của Pháp được dựng trước cột cờ, đối diện với khán đàị
Đội hành quyết gồm 9 binh sĩ Vệä binh Cộng ḥa thi hành bản án dưới sự chỉ huy của một sĩ quan. Chưa ra lệnh bắn mà có hai nạn nhân đă ngất xỉu v́ quá run sơ.. Chỉ có Trần Văn Hoành là can đảm, vừa hô khẩu hiệu đả đảo Cộng sản vừa đọc kinh sấm của Đức Thầỵ Lệnh xử tử vừa ban ra th́ một loạt súng nổ kết liễu cuộc đời của ba tín đồ Ḥa Hảo, thịt máu của họ văng tung tóe trên bức ảnh của vị Thống chế lừng danh của Pháp quốc. Ba nạn nhân này là đại diện của Đức Thầy đến để can thiệp và xin chính quyền trả tự do cho những người bị bắt trong cuộc biểu t́nh ngày hôm trước. Thế nhưng Cộng sản kết án tử h́nh ba người này mà không có xét xử cùng giải thích chi cả với dư luận. Tội nghiệp cho đất nước Việt Nam đă rơi vào tay một Chính phủ gồm toàn côn đồ thảo khấu sát nhân, cái loại Chính phủ nhờ nói láo và khủng bố mà đă thành công thống trị đất nước cho tới ngày hôm nay, 58 năm saụ 
Nhưng rồi chỉ một tháng sau vụ giết người tàn bạo này, quân đội Pháp trở lại tái chiếm Đông Dương. Sau khi bọn chúng kiểm soát được Sài G̣n và chuẩn bị tiến đánh các tỉnh, tuy chưa có lệnh ǵ của Việt Minh nhưng dân chúng tự động bỏ nhà di tản về các vùng nông thôn. Gia đ́nh tôi tản cư bằng đường thủy về quê ngoại tại quận lỵ Tam B́nh thuộc tỉnh Vĩnh Long. Chúng tôi chỉ kịp mang theo quần áo và mùng mền, bỏ lại tất cả tài sản, khóa cửa nhà lại để xuống ghe từ chợ Cần Thơ theo sông Cửu Long xuôi miền Nam đến Trà Ôn rồi nương theo kinh đào đến quận Tam B́nh. 
Ghe vừa đến ngang quận lỵ th́ được lệnh lên bờ để tập họp chung với dân chúng đă có mặt rất đông đảo tại cầu tàụ Đến khi tới nơi th́ tôi được chứng kiến một cảnh tượng hăi hùng. Trên cầu tàu, một người tuổi độ tứ tuần bị lột áo để ḿnh trần, đang bị cán bộ Cộng sản hành quyết bằng cách mổ bụng v́ tội "hợp tác với Pháp". Nạn nhân chỉ là một cựu Chánh Tổng trước kia có làm việc cho Chính phủ thuộc địạ Một tuần sau đó, tôi có dịp chứng kiến một loạt hành quyết khác tại các xă xung quanh quận ly.. Khác với lần đầu là mổ bụng moi gan, các lần sau Cộng sản chặt đầu các nạn nhơn bằng mă tấụ Th́ ra, thay v́ dùng súng, Cộng sản cố t́nh dùng những phương cách rùng rợn hơn như chặt đầu và mổ bụng moi gan để gây khiếp đảm và khủng bố tinh thần dân chúng.
Tạm trú tại Tam B́nh độ một tháng th́ được tin Quân đội Pháp tiến đánh Vĩnh Long nên gia đ́nh tôi lại phải xuống ghe di qua quê nội của tôi tại xă Phú Hữu phía cực Nam của tỉnh Cần Thợ Trong thời gian một năm tạm trú tại đây, tôi thường có dịp đi xuồng ra vàm sông Mái Giầm đổ ra sông Hậu Giang. Lần nào cũng trông thấy một hai cái "bè người" trôi trên sông hoặc tấp vào băi bùn bên cạnh các gốc cây bần. Mỗi bè gồm từ hai tới ba người bị Việt minh dùng dây kẽm xỏ tay dính vào nhau và bị giết chết trước khi thả trôi sông. Lúc bấy giờ, dân miền Tây gọi những cuộc giết người rùng rợn này là "cho ṃ tôm". Khoăng năm 1945 và 46, bè người loại này trôi nổi rất nhiều trên sông lớn sông nhỏ của miền Hậu Giang. Những xác người nổi trôi nhiều ngày ương śnh to như mấy con vật. Tôi tự hỏi những người này có tội t́nh ǵ? Chắc chắn là đă không được qua những thủ tục xử án có đầy đủ bảo đảm cho bị can. Cách mạng có cần thủ tiêu người cho thật nhiều như thế này không?
Năm sau, khi trở về thành đi học lại, tôi được người anh cả của tôi, một đảng viên Đại Việt cho tôi biết Cộng sản Đông Dương đội lốt kháng chiến, giết hại các đảng phái quốc gia và giành độc quyền yêu nước. Tôi liên tưởng ngay đến những vụ hành quyết kể trên do Việt Minh tổ chức mà tôi được chứng kiến, cùng vô số các vụ thủ tiêu các thành phần kháng chiến đối lập như Tạ Thu Thâu ngoài Trung và Hồ Văn Ngà, Huỳnh Văn Phương, Bùi Quang Chiêu trong Nam. Các khuynh hướng quốc gia như Đại Việt, Tân Dân Chủ, Cao Đài, Ḥa Hảo, v.v... bị Cộng sản sát hại, nên lần lượt bị bắt buộc hoặc phải lập chiến khu vừa chống Pháp vừa chống Cộng sản, hoặc trở về thành hợp tác với Pháp để đánh dẹp Cộng sản.
Chiến tranh chống Pháp rồi sau đó chiến tranh Quốc Cộng kéo dài cho đến năm 1975. Chiến tranh diễn ra ngay tại các thành phố, kể cả Sài G̣n và lẽ dĩ nhiên lan rộng khắp các vùng nông thôn. Người dân không ngừng chết. Chiến đấu cho lư tưởng th́ chết với khẩu súng trên taỵ C̣n thường dân vô tội th́ kẹt chết giữa hai lằn đạn. Chiến cuộc không kết liễu mà vẫn kéo dài sau khi quân đội Pháp rồi sau đó Hoa Kỳ rút ra khỏi Việt Nam. Chiến cuộc càng leo thang khốc liệt hơn nữa sau khi Nga Hoa biết chắc Hoa Kỳ bỏ rơi VNCH bèn chỉ thị và triệt để yểm trợ Bắc Việt tung toàn bộ chủ lực quân đánh chiếm miền Nam. 
Hậu quả là ngày nay bên nhà, đất nước ch́m đắm trong nghèo đói và người dân đang chịu đựng mọi thống khổ và oằn oại dưới ách độc tài áp bức của Cộng sản. Ở hải ngoại, hàng triệu người Việt đang sống lênh đênh khắp năm châu, trong số có rất đông người mong đợi ngày mà nước nhà được tự do dân chủ trở lại như trước 1975. Nhưng ngày ấy hăy c̣n xa sau gần 30 năm ṃn mỏi mong đợị Trong nước cũng mong đợi, mong đợi c̣n hơn người tỵ nạn ở hải ngoạị Các thế hệ nối tiếp nhau ra đị Những chứng nhân bên trong hay bên lề ḍng lịch sử cận đại của đất nước, chứng nhân bằng mắt thấy hay chỉ tai nghe, bằng nắm vững sự kiện hay chỉ nghe qua truyền khẩu, cũng lần lượt ra đị 
Trong cũng như ngoài nước, rất ít người biết rơ câu chuyện c̣n sống sót. Nếu kể từ ngày Cộng sản Việt Nam áp đặt độc tài đảng trị tại phân nửa miền Bắc là 50 năm và tại miền Nam 28 năm nay, th́ có hơn 80 phần trăm người Việt ngày nay trong nước không biết tự do dân chủ là ǵ. Nếu họ có ṭ ṃ t́m hiểu th́ cũng chỉ t́m đọc được sách vở, tài liệu của Cộng sản bóp méo sự thật hoặc hoàn toàn bịa đặt để tự vinh danh và đề cao chủ nghĩa xă hộị Ở hải ngoại, con cháu của những chiến sĩ quốc gia và "thuyền nhân" t́m tự do, với thời gian, cũng sẽ hội nhập vào đời sống và văn hóa các nước ngoài, nơi sinh quán của ho.. Nếu số người này muốn t́m hiểu th́ cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi sách vở tài liệu của phản chiến, khuynh tả, thân cộng của ngoại quốc, y như tài liệu Cộng sản trong nước vậỵ
Sự thật lịch sử là CSVN đă gây tội ác chồng chất không biết cơ man nào mà kể. Nếu không có Cộng sản th́ đất nước đă thu hồi độc lập như các cựu thuộc địa khác tại Á châu và Phi châụ Tức là sự chuyển tiếp từ chính quyền thực dân qua chính quyền quốc gia được êm thắm, đất nước không bị chiến tranh dày xéo và nhờ đó mà nhân dân ta đă không bị thống khổ trong suốt gần 50 năm dàị Thật vậy, trong số các thuộc địa củ của Pháp và Anh như Đông Dương, Thái Lan, Mă Lai, của Hoa Kỳ như Phi luật Tân và của Ḥa Lan như Nam Dương, đâu có quốc gia nào được trao trả một nền độc lập hoàn toàn ngay tức khắc đâụ V́ đâu có quốc gia nào, khi thu hồi độc lập, lại có đủ cán bộ dân chính và quân sự sẵn sàng để đảm nhận trách nhiệm ǵn giữ an ninh và điều hành đất nước. Tại các nước quân chủ như Thái Lan và Maroc cũng như các nước tập tành dân chủ như Ấn độ và Nam Dương, họ đều chấp nhận một qui chế độc lập hạn chế trong khuôn khổ Liên hiệp Pháp hoặc Liên Hiệp Anh, với sự hiện diện của một số cán bộ hành chánh và quân sự của "chủ cũ" cho đến khi có đủ khả năng tự túc tự lập để được độc lập hoàn toàn, nhờ đó mà đất nước họ không bị chiến tranh dày xéo, trái lại được hưởng thanh b́nh và thịnh vượng cho đến ngày naỵ
Miền Nam đă mất vào tay Cộng sản. Nhưng đừng để văn hóa và lịch sử mất luôn vào tay bọn chúng. Từ ngày bọn chúng cưỡng chiếm miền Nam, bọn chúng đă viết rất nhiều sách vở tài liệu để một mặt bôi lọ chiến sĩ cán bộ miền Nam và cuộc chiến cho chính nghĩa tự do dân chủ của họ, đồng thời che đậy tội ác tầy trời của bọn chúng đă áp đặt chủ nghĩa ngoại lai phi nhân, hại nước hại dân, và gần đây nhất đă công khai nhượng đất đai vả hải lănh cho Trung Cộng mà mục đích chỉ là mải quốc cầu vinh vô cùng nhơ nhuốc. 
Ngoài ra, bọn chúng c̣n viết lại lịch sử nước nhà theo quan điểm của Cộng sản, viết sách giáo khoa và cho phát hành mọi ấn loát phẩm nhằm đầu độc dư luận, tiêu diệt mọi tư tưởng khác với tư tưởng Cộng sản và biến con người thành nô lệ cho bọn chúng. Đồng bào hải ngoại cũng đang bị sách vở ấn loát phẩm của Cộng sản từ trong nước xuất cảng ra ngoài với giá rẻ bày bán nhan nhản trong tất cả hiệu sách, tràn ngập các nơi có đồng bào tỵ nạn. Trong lúc đó ai mang sách vở tài liệu chống Cộng từ hải ngoại về sẽ bị ngồi tù và tài liệu cũng bị tịch thu để thiêu hủỵ 
Cùng với các h́nh thức tranh đấu để giải phóng quê hương, tôi thiết nghĩ cộng đồng hải ngoại người Việt chúng ta trên khắp thế giới phải mở một mặt trận văn hóa để trả sự thật về cho lịch sử, để bảo tồn và phát huy những giá trị cổ truyền thanh cao của dân tộc khỏi bị mai một dưới chiêu bài "Giao Lưu Văn Hóa" một chiều của Cộng sản Việt Nam.

30/4/2003
NGUYỄN BÁ CẨN