Nh́n Lại 28 Năm Đấu Tranh - Giải Trừ Pháp Nạn của GHPGVNTN

·         Phan Văn Anh
 

Như ḥa nhập vào gịng đấu tranh của dân tộc sau khi cộng sản Việt Nam tiến chiếm xong miền Nam, đặt ách thống trị lên cả nước, cuộc đấu tranh bảo tồn đạo pháp của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đă được khởi xướng ngay những năm sau biến cố tháng 4/1975. Năm 1977, Đại Hội Kỳ 7 của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tổ chức tại chùa Ấn Quang đă suy cử Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu giữ trách vụ Chánh Thư Kư Viện Tăng Thống. Ngày 6/4/1977 CSVN bắt giam H.T Thích Quảng Độ trong trại giam Phan Đăng Lưu ở Bà Chiểu, Gia Định đến ngày 12/12/1978, v́ tội "làm việc tôn giáo cũng là làm chính trị".

Trong thời gian 1976-1977, có tất cả 14 Tăng Ni ở Cần Thơ, Quảng Ngăi, Khánh Ḥa đă đồng loạt tự thiêu phản đối sự đàn áp của chính quyền CSVN, sau khi CSVN bắt giam một số giáo phẩm cao cấp, trung cấp của GHPGVNTN như Ḥa Thượng Thích Đức Nhuận, Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ, Thích Trí Siêu... Năm 1979, ngay khi Đức Đệ Nhị Tăng Thống GHPGVNTN viên tịch, Đại Hội kỳ 8 chưa kịp tổ chức th́ Hà Nội đă gia tăng đàn áp tối đa GHPGVNTN bằng cách quản thúc Ḥa Thượng Thích Huyền Quang, Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, và tra tấn đến chết Ḥa Thượng Thích Thiện Minh trong nhà tù Hàm Tân (10/1978). Trong t́nh trạng trên, Hội Đồng Lưỡng Viện của Giáo Hội đă cung thỉnh Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu, đang là Tổng Thư Kư Viện Tăng Thống, kiêm luôn trách vụ Xử Lư Viện Tăng Thống.

Năm 1980, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đă triệu tập một phiên họp tại trụ sở Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc tại Sài G̣n để thống nhất Phật Giáo theo sự chỉ đạo của Đảng, do Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam đương thời là ông Nguyễn Văn Linh chủ tọa. Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu, Ḥa Thượng Thích Trí Thủ đă phản đối âm mưu này.

Đến năm 1981 nhà cầm quyền CSVN mới áp đặt dựng lên một giáo hội mới của nhà nước với tên gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, ép buộc một số giáo phẩm tham gia và trưng dụng tất cả cơ sở của Phật Giáo.

Tháng 2/1982 nhà cầm quyền CSVN trục xuất Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang khỏi thành phố Sài G̣n, lưu đày quản chế tại quê quán. Đại lăo Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu từ khước tham gia Giáo hội nhà nước bằng cách không tham dự đại hội kỳ I của giáo hội này. Kể từ đó GHPGVNTN bị trù dập cấm đoán gắt gao hơn. Ngày ¼/1984, Nhà cầm quyền CSVN lại lục soát chùa Già Lam, bắt giam Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ sau đó đem xử kết án tử h́nh vào tháng 9/1988, gán cho tội tàng trữ vũ khí cùng sách báo phản động tại chùa Già Lam, và tội tổ chức kháng chiến vơ trang để lật đổ Nhà Nước Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Sau đó bản án được hạ xuống c̣n chung thân khổ sai.

Ngày 25/3/1992, v́ không thể để cho ḿnh cứ tiếp tục bị đày ải một cách vô tội, vô thời hạn, vô lương tâm, nên sau khi báo cho Bộ Công An ở Hà Nội biết, Ḥa Thượng Thích Quảng Độ đă tự động trở về Sài G̣n (tổng cộng bị đày 10 năm 27 ngày). Đến Sài G̣n ngày 25/3/1992, Ḥa Thượng đă được hàng trăm tăng ni Phật tử mừng đón. Đến ngày 20/4/1992, HT Thích Quảng Độ lại nhận được lệnh của Sở công an thành phố trục xuất về miền Bắc, nhưng Ngài đă không tuân hành mệnh lệnh phi lư ấy.

Ngày 2¾/1992, Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu viên tịch tại chùa Linh Mụ ở Huế. Ngài để Chúc thư lại trao quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo cho Ḥa Thượng Thích Huyền Quang. CSVN muốn phủ đầu Phật Giáo bằng hành động t́m cách biến nghi thức tang lễ tôn giáo của Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu thành lễ truy điệu cán bộ đảng và ngăn cản không cho Ḥa Thượng Thích Huyền Quang và các hàng giáo phẩm GHPGVNTN về dự tang lễ. Âm mưu này gặp phải sự chống đối quyết liệt của chư tăng ni giáo phẩm GHPGVNTN. Ngày 24/4/1992, HT Thích Huyền Quang tuyên bố sẽ cùng nhiều tăng sĩ tuyệt thực và tự thiêu, nếu nhà nước CSVN không cho Ngài đứng ra tổ chức Tang Lễ Cố HT Thích Đôn Hậu; vào ngày 26/4/1992, HT Thích Huyền Quang chuyển thư đến Ủy Ban Nhân Quyền tại Liên Hiệp Quốc, tố cáo CSVN chà đạp tôn giáo, vi phạm nhân quyền, và yêu cầu Liên Hiệp Quốc can thiệp.

Nhà cầm quyền CSVN đă đặt các nút chặn trên các ngỏ đường về Huế khiến xảy ra nhiều cuộc biểu t́nh ngồi của chư tăng ni phản đối làm ùn tắc lưu thông trên quốc lộ, nên CSVN đă nhượng bộ cho chư tăng ni và HT Thích Huyền Quang vào Huế dự tang lễ. Cùng lúc đó, trong lúc chuẩn bị cho tang lễ, ngày 30/4/1992 Đại Đức Thích Hải Tạng, chánh thư kư Ban Trị Sự của GHPGVNTN, đă gởi thư cho Thầy Thích Hạnh Tuấn ở Hoa Kỳ, cáo giác cho biết CSVN đă cố ư đặt huân chương Hồ Chí Minh trước linh đài của Cố HT Thích Đôn Hậu. Ngày 2/5/92, các Tăng sĩ Thích Nhật Liên, Thích Trí Tựu, Thích Hải Tạng cùng một số tu sĩ miền Trung đă gởi thơ lên Hội đồng Nhà Nước và Ban Tôn Giáo, cho biết sẽ tuyệt thực tập thể trước kim quan của Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu, yêu cầu Nhà Nước tách ra khỏi Ban Tang Lễ, và không đọc điếu văn. Trong thời gian tang lễ diễn ra, ngày 3/5/1992, lần đầu tiên toàn thể Ban Lănh Đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đă hội họp công khai tại Huế, khẳng định cứu nguy Đạo Pháp và Dân Tộc, theo tinh thần Chúc Thư của cố Đại Lăo Thích Đôn Hậu. Cùng ngày, Lễ Trao Ấn Tín Viện Tăng Thống và Chúc Thư tại tang lễ ở chùa Linh Mụ (Huế), do Ḥa Thượng Thích Nhật Liên, đại diện toàn thể Phật Tử Việt Nam, trao cho Ḥa Thượng Thích Huyền Quang, Quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN.

Trước sự can thiệp ngày càng thô bạo vào nội t́nh tôn giáo, ngày 25/6/92, Ḥa Thượng Thích Huyền Quang, Quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, gởi lên 6 cơ quan của Nhà Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam một văn kiện 8 trang, với tựa đề là ĐƠN XIN CỨU XÉT NHIỀU VIệC, nội dung yêu cầu nhà nước giải quyết 9 điểm, liên quan đến việc áp chế GHPGVNTN. Trong đó 4 nguyện vọng đáng chú ư như sau:


- Trả lại cho GHPGVNTN quyền sinh hoạt b́nh thường trong pháp luật nhà nước như trước năm 1975.


- Trả tự do cho tất cả Tăng ni, Phật tử, nhà văn, nhà báo, các nhà chính trị... đă bị giam giữ lâu ngày không xét xử hoặc xét xử bất công.


- Tôn trọng tự do tôn giáo và quyền làm người của những ai đă bị tước đoạt, trong đó có HT Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Đức Nhuận, Thích Tuệ Sỹ, Thích Trí Siêu,... và tu sĩ các tôn giáo khác.


- Trả lại tất cả các Tu viện, các cơ quan, văn pḥng trụ sở, các cơ sở văn hóa, xă hội từ thiện... của giáo hội từ trung ương đến địa phương, đă bị nhà nước và giáo hội do nhà nước dựng lên chiếm dụng phi pháp hơn 11 năm qua. Kể cả các Tu viện ở miền Bắc bị nhà nước chiếm dụng sau năm 1945.

Ngày 4/7/1992, HT Thích Huyền Quang ra Thông Bạch chỉ đạo các tổ chức Phật Giáo trong và ngoài nước hăy long trọng tổ chức Lễ Vu Lan, hướng về đất nước cùng chung lo giải trừ Pháp Nạn. Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thừa Thiên - Huế phải ra chỉ thị số 30 CT/UBNB ngày 23/7/1992 ra lệnh "Thu hồi các tài liệu phạm pháp của Thượng Tọa Thích Huyền Quang". Sau đó, nhiều tăng sĩ bị nhà cầm quyền gởi giấy khủng bố nhục mạ là phạm pháp, và yêu cầu tới sở công an "làm việc". Ngày 4 và 5/8/92, Ḥa Thượng Thích Huyền Quang bị triệu đi tra khảo, đe dọa, hạch sách với đại diện Bộ Nội Vụ Hà Nội. HT Thích Huyền Quang đă làm Bản Tự Thuật dài 10 trang gởi phổ biến đến các Tăng Ni Phật tử các nơi nhằm cáo giác âm mưu của nhà cầm quyền CSVN khủng bố đàn áp tôn giáo. Chính sách đàn áp Phật giáo được ghi rơ trong văn thư mật số 125/TUDV, ra ngày 17/8/92, do Phan Văn Tánh, Trưởng Ban Dân Vận Trung Ương từ Hà Nội gởi Ban Dân Vận các Tỉnh Ủy và Thành Ủy, có tựa đề "Về việc Huyền Quang và số phần tử hoạt động chống đối". Văn thư chỉ thị kiểm soát Thầy Huyền Quang chặt chẽ hơn, không công nhận sự tồn tại của GHPGVNTN, không cho phép Thầy dùng chùa Ấn Quang làm Viện Hóa Đạo, và cho biết Đảng đang "vạch một kế hoạch đối phó và chuẩn bị thời cơ công khai hóa". Cùng lúc ngày 18/8/1992, Bộ Nội Vụ Công An tỉnh Quảng Trị ra thêm chỉ thị "tuyệt mật", số 106/PA 15-16, có tựa đề: "Báo Cáo T́nh H́nh và Kế Hoạch Đấu Tranh với Số Đối Tượng Cực Đoan Âm Mưu Phục Hồi Phật Giáo Ấn Quang". Trong Phần III, mục 2, chỉ thị đề ra chủ trương và biện pháp: "Phân hóa cao hàng ngũ giáo sĩ, tranh thủ số có xu hướng tiến bộ, lôi kéo lưng chừng. Răn đe những đối tượng có biểu hiện tiêu cực. Đối với số cực đoan chống đối, phải cắt đứt chân tay, lấy giáo luật, pháp luật đấu tranh, không cho chúng co cụm chống phá ta". Trong tài liệu mật này, Thầy Thích Hải Tạng được nhắc đến rất nhiều, như "một đối tượng xung kích và quá khích".

Trước những khủng bố, đàn áp của nhà cầm quyền CSVN, vị lănh đạo GHPGVNTN, Ḥa Thượng Thích Huyền Quang, đă khẳng định trong Thư Chúc Mừng Đại Hội Thống Nhất Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ ngày 20/8/92 rằng: "... Tăng, Ni Phật Tử Việt Nam luôn luôn sẵn sàng sống và chết cho chân lư, công bằng và lẽ phải, chứ không phải là những kẻ đầu hàng bạo lực. (...) Tăng, Ni, Phật Tử Việt Nam đă thấy rơ con đường trước mắt c̣n nhiều gian nan thử thách. Và có thể phải tiếp tục chấp nhận hy sinh tài sản thân mạng để bảo vệ Đạo Pháp và dân tộc khi cần". Các tăng sĩ trong Giáo Hội liên tiếp lên tiếng kiến nghị đấu tranh đ̣i hỏi nhà cầm quyền chấm dứt khủng bố áp bức các tu sĩ. Trong bản Kiến Nghị ngày 20/8/92, Thượng Tọa Thích Không Tánh gởi cho nhà cầm quyền Hà Nội, đă mạnh dạn yêu cầu "chấm dứt ngay mọi hành động khủng bố, áp bức các tu sĩ cán bộ GHPGVNTN", và đ̣i trả lại các tài sản của giáo hội, trả tự do cho HT Thích Huyền Quang, Quảng Độ.... Lá thư nhấn mạnh: "Điều quan trọng và căn bản, làm nền tảng cho mọi công cuộc xây dựng đất nước, là phải tuyệt đối tôn trọng nhân quyền, và cấp thời thiết lập một nền luật pháp công minh, mang tính nhân bản và tự do dân chủ đích thực". Cùng thời gian, ngày 24/8/1992, Ḥa Thượng Thích Huyền Quang thay mặt Viện Hóa Đạo gởi Đơn Khiếu Nại lên các cấp lănh đạo Nhà nước, để tiếp tục đ̣i cứu xét 9 điểm yêu cầu đă được ghi trong Đơn Xin Cứu Xét Nhiều Việc đề ngày 25/6/92. Không khí đấu tranh bảo vệ đạo pháp lan rộng các nơi.

Hành động "cắt đứt chân tay" của CSVN đă được áp dụng. Sáng ngày 5/9/1992, Đại Đức Thích Thiện Ân, 28 tuổi, tu tại chùa Hoa Nghiêm Thủ Đức, bị công an tra tấn đến chết tại Sở Công An, lúc 3 giờ chiều cùng ngày. Măi đến ngày 9/9/1992, thân nhân Đại Đức Thích Thiện Ân mới được thông báo đi lănh xác Thầy tại nhà thương Chợ Rẫy, với lời giải thích "tự tử trong lúc giam cầm".

Trong khi đó các vị lănh đạo GHPGVNTN vẫn tiếp tục lên tiếng tranh đấu cho tự do cho đạo pháp. Ngày 24/9/1992, Ḥa Thượng Huyền Quang cho công bố một TÂM THƯ (số 18/VPLV-VHĐ) gởi các nhà lănh đạo Phật Giáo và đồng bào Phật Tử trong ngoài nước, về tư thế của GHPGVNTN trong lịch sử, vạch trần âm mưu lũng đoạn Phật Giáo của CSVN trước và sau chiến tranh. Ngài yêu cầu cứu xét 9 yêu sách đă đưa ra, đ̣i CSVN hủy bỏ khẩu hiệu "Đạo Pháp - Dân tộc - Chủ nghĩa xă hội", "yêu cầu tôn trọng các ngày lễ Phật Đản và Chúa Giáng Sinh", và nhất là "chấm dứt mọi h́nh thức dùng áp lực khủng bố". Ngài tuyên bố: "Tôi sẵn sàng hy sinh thân mạng cho Đạo Pháp trường tồn, cho sự thật lịch sử sáng tỏ, cho bao nạn nhân đă chết và đang chết dần ṃn trong lao tù và bóng tối, cho sự hưng vượng ngày mai của Đạo pháp".

Ngày 2/10/1992, tại Sài G̣n, Thượng Tọa Thích Không Tánh, trụ tŕ ở chùa Liên Tŕ Thủ Đức, bị bắt v́ lư do "ra khỏi chùa không có giấy phép". Sau đó bị kết thêm tội "mang tài liệu chống phá Cách Mạng và Nhà Nước". Biên Bản Khám Xét Chùa của công an TP Hồ Chí Minh ghi có 9 tài liệu nội bộ Phật Giáo bị tịch thu. Thầy Thích Trí Lực cũng bị bắt trong thời gian này.

Ngày 3 và 4/11/1992, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (tức Giáo Hội Nhà Nước) tổ chức Đại Hội Phật Giáo kỳ III tại thủ đô Hà Nội, tái phối trí nhân sự và kế hoạch hoạt động của Giáo Hội này. Trong thời gian này, HT Thích Huyền Quang phổ biến TUYÊN CÁO (số 24/VPLV-VHĐ), ngày 7/11/1992, gởi thủ tướng CSVN, tố cáo Đảng đă lợi dụng và lũng đoạn Phật Giáo. Tuyên Cáo phủ nhận Đại Hội Phật Giáo nhà nước cộng sản kỳ III, khẳng định sức mạnh vô úy của Phật Giáo trong cuộc đấu tranh bất bạo động hiện nay, và yêu cầu thế giới hăy tiếp tục yểm trợ cho Phật Giáo Việt Nam. Ngài viết: "Nếu trong những ngày sắp tới, trong cuộc vận động phục hồi sinh hoạt của GHPGVNTN bị nhà nước dẹp tan bằng bạo lực, th́ coi như GHPGVNTN chết, và đương nhiên, tất cả mọi thứ nhân quyền, dân chủ, tự do trên đất nước này cũng sẽ không c̣n".

Ngày 17/11/1992, ĐĐ Thích Hải Tạng ở Chùa Long An và ĐĐ Thích Trí Tựu ở chùa Linh Mụ bị công an hỏi cung và khủng bố liên tục, yêu cầu phải nói chúc thư của cố Ḥa Thượng Đôn Hậu là Chúc Thư giả. Từ ngày 2 - 12/12/1992, Ḥa Thượng Thích Nhật Liên, trụ tŕ chùa Long Thọ (Đồng Nai) bị thẩm vấn, khủng bố, và bức cung liên tục, cũng bắt phải man khai về Chúc Thư giả. Ngày 5/12/1992, Đại Đức Thích Hải Tạng đă gởi thơ chất vấn chủ tịch Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc ở Huế, phản đối việc xuyên tạc Chúc Thư của cố HT Thích Đôn Hậu. Ngày 10/12/1992, do nhiều cuộc khủng bố liên tiếp, Đại Đức Thích Trí Tựu giám tự chùa Linh Mụ Huế đă viết Thư Tuyệt Mệnh, phát nguyện tự thiêu nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền, để khẳng định về Chúc Thư của Cố Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu hoàn toàn đúng. Ngày 15/12/1992, HT Thích Nhật Liên cũng viết Thư Tuyệt Mệnh gởi Tăng tín đồ Phật tử, v́ quá sức chịu đựng của ḿnh và hiện "như cái xác không hồn..." trong thời gian bị quản thúc, và thường xuyên bị gọi lên Sở Công an, tra khảo trong nhiều ngày.

Ngày 6/1/1993, 56 Ḥa Thượng, Thượng Tọa ở 17 Chùa tại Huế đồng kư KIẾN NGHị THƯ SỐ 1, gởi cho Ban Tôn Giáo CSVN, phủ quyết toàn bộ danh sách nhân sự tấn phong vào đơn vị Thừa Thiên - Huế, qua Đại Hộ;i Phật Giáo (Nhà nước) Kỳ III. Bản Kiến Nghị yêu cầu Ban Tôn Giáo nhà nước "đừng can thiệp vào nội bộ Phật Giáo, nhất là đừng cử cán bộ vào làm việc trong guồng máy lănh đạo của Giáo Hội, để Phật Giáo tự định liệu lấy công việc của chính ḿnh, nhằm phù hợp với tinh thần tôn trọng tự do tín ngưỡng mà Hiến Pháp nước CHXHCN Viêt Nam đă quy định" (có nhiều vị kư tên thuộc Giáo Hội Nhà Nước).

Chính sách khủng bố và đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền CSVN bủa giăng khắp nơi trong thời gian này. Trong thư ngày 18/1/1993, Đại Đức Thích Hải Tạng, chùa Long An (Quảng Trị), gởi thư cho Giám đốc sở công an, đă cáo giác cho mọi người thấy rơ sự đàn áp: "Tôi đă sống trong t́nh trạng bất an liên tục (...). Tại chùa chúng tôi, công an thường xuyên theo dơi ngày đêm, kiểm tra hộ khẩu nhiều lần nghiêm ngặt. Thậm chí có lần, chỉ dư một người là cha tôi đă gần 80 tuổi đến thăm, không đăng kư, tôi cũng bị mời lên công an huyện giải quyết. Tất cả những tín đồ thường đến Chùa, và có liên hệ tu học với tôi, đều bị công an mời đến thẩm tra, theo dơi. Sau khi giải phóng miền Nam, Phật Giáo đă bị nhà nước đàn áp, khổ đau, tang tóc 30 lần so với các chế độ trước". Cùng thời gian này, nhà cầm quyền c̣n tuyên truyền bôi nhọ nhằm phân hóa GHPGVNTN như nói rằng "HT Thích Huyền Quang đă lên đường đi Hà Nội theo lời mời mọc của Nhà nước và không c̣n vi phạm tự do Tôn giáo..." Viện Hóa Đạo GHPGVNTN đă phải đính chính những tin sai lạc này.

Ngày 5/3/1993, hốt hoảng trước những lời tuyên bố sẽ có biểu t́nh và tuyệt thực vào ngày 6/3/93 trước chùa Từ Đàm (Huế), Nhà Nước CSVN đành nhượng bộ GHPGVNTN, chấp nhận đáp ứng một phần các yêu sách đưa ra trong Bản Kiến Nghị Thư Số 1, kư ngày 6/1/93 của các tăng sĩ từ 17 chùa. Nhà Nước CSVN tuyên bố:

1) vô hiệu hóa việc tấn phong các tu sĩ Thừa Thiên - Huế; 2) hủy bỏ lệnh cấm Tăng đoàn và Phật tử hội họp tụng giới, gọi là Bố Tát, và các ngày rằm tại chùa Linh Quang (Huế). Tuy nhiên, ngày 9/3/1993, Đại Đức Thích Hải Tạng trên đường từ Quảng Ngăi về Huế, sau khi viếng thăm Thầy Huyền Quang, đă bị công an quận B́nh Sơn chận xe đ̣, bắt giữ, tra xét, trấn lột mọi tài liệu, sổ sách cá nhân, trong đó có Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Ngày 30/3/1993, ngày kỵ của HT Giải Hậu, và Ngày Phật Đản 2537, công an tràn ngập chùa Hội Phước nơi thầy Huyền Quang bị quản thúc, tra khảo tất cả mọi người ra vào.

Tinh thần đấu tranh được ảnh hưởng lan rộng ra hải ngoại với những chiến dịch vận động bảo vệ đạo pháp, giải trừ pháp nạn với sự hưởng ứng của các tổ chức đoàn thể đấu tranh cùng Tăng Ni Phật tử các nước. Ngày 6/4/1993, Phật tử Phạm Gia B́nh, pháp danh Viên Lạc, đă vị pháp thiêu thân tại tiểu bang Massachussets - Hoa Kỳ. Phật tử Viên Lạc đă để lại nhiều lá thư nhằm kêu gọi thế giới hỗ trợ công cuộc đấu tranh cho tự do tín ngưỡng của Phật giáo tại Việt Nam.

Ngày 10/4/1993, giữa đêm, công an đột nhập chùa Linh Mụ xét hộ khẩu, ghi danh mọi người có mặt, đe dọa, khủng bố, tạo không khí căng thẳng. Điện thoại chùa bị cúp làm mất mọi thông tin giữa Giáo Hội và các tỉnh. Ngày 10 và 1¼/1993, Ḥa Thượng Huyền Quang đă viết Bản Tự Thuật số 2, dài 12 trang, tŕnh bày t́nh h́nh đàn áp Phật Giáo và cuộc đối chất giữa Ḥa Thượng với 3 cán bộ cao cấp của CSVN: ông Vũ Quang (Trưởng Ban Tôn Giáo), ông Phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngăi, và đại tá Phạm Thuộc (Sở Công An Quảng Ngăi). Bản Tự Thuật vạch ra sự thất bại của CSVN, không đàn áp được Phong trào tranh đấu lớn mạnh của Phật Giáo. Ngày 12/4/1993, 108 Tăng Ni và 3000 Phật tử Huế đă tề tựu về Chùa Linh Mụ dự Lễ Tiểu Tường (lễ Giỗ Đầu) của Cố Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu. Thầy Huyền Quang bị kêu lên Sở Công An làm việc 3 ngày, không cho đi Huế. Trên đường đi, hàng chục ngàn Phật tử bị ngăn cản không cho vào Huế.

Ngày 12/4/1993, Thượng Toạ Thích Long Trí hướng dẫn 3 đoàn xe, vượt được đèo Hải Vân, tới Huế dự lễ. Khi bị công an chận, tất cả Tăng ni Phật tử đă xuống xe, tràn ra ngoài ḷng đường, ngồi trong tư thế kiết già và tuyên bố "chúng tôi sẽ ngồi đây tuyệt thực cho tới chết, nếu không được phép về Huế dự lễ Tiểu Tường của Cố Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu". Trước sự quyết liệt của họ, và v́ sự lưu thông tắt nghẽn, công an đành nhượng bộ để 3 đoàn xe này về Huế. Trong thời gian này, tất cả khách du lịch ngoại quốc đến tham quan Huế đều bị cấm thăm và đến sát gần chùa Linh Mụ trong chu vi 1 cây số.

Ngày 12/4/1993, một Ni cô 16 tuổi đă tự thiêu, tại phía nam tỉnh Quảng Ngăi. Cùng thời gian này, một cụ ông 80 tuổi đă tự thiêu tại phía Bắc tỉnh Quảng Ngăi. Ngày 30/4/1993, một Phật tử đă tự thiêu trước rạp hát Rex, Sài G̣n.

Ngày 20/5/1993, Đại Đức Thích Hải Tạng, và Đại Đức Thích Giải Lư bị bắt tại Bưu Điện Đà Nẵng, giải về Nha Công An. 2 bức thư của Thầy Huyền Quang định gửi bằng điện thư (fax) cho thủ tướng Úc và ông Vơ Văn Kiệt (đang công du tại Úc) bị công an tịch thu. Đây là bằng chứng cho mọi người thấy Bưu điện và Nha công an đă vi phạm điều 73 ghi trong Hiến Pháp CHXHCNVN rằng: "Thư tín, điện thoại, điện tín của công dân được bảo đảm an toàn và bí mật".

Ngày 21/5/1993, một cư sĩ Phật tử khoảng 50 tuổi đă tự thiêu, lúc 9 giờ sáng, trước ngôi Bảo Tháp Đức Cố Đại Lăo Ḥa Thượng Thích Đôn Hậu, trong khuôn viên chùa Linh Mụ. Công an đă ập đến, bao vây, khủng bố, cướp xác người này, cùng tất cả tâm thư, xách tay, giấy tờ, và ảnh chụp được của du khách. Sau vụ tự thiêu này, Đài Phát Thanh CS ở Huế đă loan báo: "một thanh niên nghiện ngập, mắc bệnh Sida, đă quá thất vọng việc đời, nên chết bỏng v́ tự thiêu". Chùa Linh Mụ đă thiết lập một bàn vong trước bảo tháp, với ḍng ghi: "Một Phật tử đă vị Pháp thiêu thân 9 giờ sáng ngày 21/5/93", nhưng công an liền đến dẹp bàn vong này. Ngày 22/5/1993, Đại Đức Thích Trí Tựu gởi văn thư khiếu nại đến Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh, đ̣i trả lại xác người Phật tử để lo tang lễ, cùng xách tay, và giấy tờ tuỳ thân. Ngày 24/5/1993, buổi sáng, Công an đến chùa Linh Mụ bắt Đại Đức Thích Trí Tựu. Liền đó trong ngày, khoảng 40.000 Phật tử và đồng bào Huế đă kéo xuống đường biểu t́nh chống nhà nước CSVN, giải vây cho Đại Đức Thích Trí Tựu. 20 vị sư đă ngồi tuyệt thực trên đường Lê Lợi, trước Ủy Ban Nhân Dân. CSVN đă dùng lựu đạn cay, gậy, roi điện, xe tăng, và ṿi rồng để đàn áp cuộc biểu t́nh theo chỉ thị của Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ CSVN Bùi Thiện Ngộ. Tuy nhiên Đại Đức Thích Trí Tựu cũng đă được tăng ni phật tử giải thoát đưa về chùa. Ngày 27/5/1993, Đại Đức Thích Trí Tựu lại kư gởi một Thỉnh Nguyện Thư gồm 5 yêu sách viết từ chùa Linh Mụ, đến thủ tướng CSVN và Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thừa Thiên - Huế, yêu cầu nhà cầm quyền hăy "chấm dứt các bắt bớ, cấm đoán, khủng bố, đàn áp", "trả tự do cho các vị lănh đạo Phật Giáo Việt Nam đang c̣n bị tù đày, hay quản chế không hạn định, không tội cớ, cùng lúc trả tự do cho các nhà trí thức, những tù nhân lương tâm", và "trả lại toàn bộ các cơ sở của GHPGVNTN".

Ngày 31/5/1993, trên các cơ quan truyền thông nhà nước CSVN, Lê Văn Anh, chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Huế lên án các Tăng sĩ Chùa Linh Mụ là "phá rối an ninh và trật tự xă hội", "làm tắt giao thông thành phố Huế 3 giờ đồng hồ", và hăm dọa sẽ trừng trị theo pháp luật. Ngày 1/6/1993, Đài Truyền H́nh Hà Nội cho chiếu cảnh các Tăng sĩ Phật Giáo đốt một chiếc xe công an tại Huế, cố ư cho thế giới thấy Việt Nam có công khai đối lập, tố cáo các thầy, là bạo động, là "phá rối an ninh công cộng, hủy hoại tài sản quốc gia, đi ra ngoài phạm vi đạo pháp". Giáo Hội Nhà Nước th́ được chỉ thị phê b́nh gay gắt các tu sĩ Huế, "sai đạo pháp, mất thanh danh giáo hội, yêu cầu nhà nước xử trị". Ngày 3/6/1993, Đài Phát Thanh Hà Nội b́nh luận: "hành động phá rối trật tự an ninh đốt xe của chính quyền gây ách tắc giao thông tại đầu phía Nam cầu Phú Xuân, thành phố Huế, do một số nhà sư ở chùa Linh Mụ gây ra ngày 24/5 vừa qua, đă và đang làm tổn thương đến uy danh phẩm tiết của các bậc chân tu, không đúng với đạo pháp, xúc phạm nặng nề đến tư tưởng cao quư tốt đời, đẹp đạo của Phật Giáo Việt Nam".

Ngày 5/6/1993, khoảng 6 giờ chiều, công an xông vào chùa Linh Mụ, với roi điện, vũ khí, dùi ba-ton, và xe tăng bao vây bên ngoài. Với lời lẽ tục tằn chửi rủa, công an đọc lệnh bắt giam Đại Đức Thích Trí Tựu, Giám tự Chùa Linh Mụ. Ngay khi đó Thầy bị vật sấp xuống đất, lột áo tu sĩ, bắt mặc áo quần tù, c̣ng tay, đưa ra xe bít bùng chở về nhà lao Thừa Phủ (Huế), không xét xử. Hai Đại Đức Thích Hải Tạng, Giám tự Chùa Long An Quảng Trị, và Thích Hải Thịnh cũng bị bắt trong hoàn cảnh bạo động, mạ lỵ nhân phẩm như vậy. Cả 3 thầy đều là thành viên của Văn Pḥng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN, bị lệnh "bắt tạm giam 4 tháng", với tội danh "gây rối trật tự công cộng" và "cố ư hủy hoại tài sản xă hội chủ nghĩa". Vài ngày sau, thêm 300 Phật tử Huế bị bắt. Các chùa chiền đều bị lục soát, cô lập hoàn toàn. Mọi đường dây điện thoại bị cắt đứt, như Chùa Hội Phước (Quảng Ngăi), Chùa Linh Mụ (Huế), Chùa Viên Giác (Quảng Nam)...

Trong thời gian này, Tăng Đoàn Bảo Vệ Chánh Pháp Thừa Thiên - Huế lên tiếng, nối tiếp cuộc đấu tranh bảo vệ Chánh Pháp đă nổi lên cao điểm vào ngày 24/5/1993 vừa qua. Tăng Đoàn ra Thông Báo Số 1, chống đối CSVN bắt bớ phi pháp ba Đại Đức Thích Trí Tựu (Giám tự chùa Linh Mụ), Thích Hải Tạng (thư kư Viện Hóa Đạo), và Thích Hải Thịnh. Tăng Đoàn nhận định: "đánh phá GHPGVNTN, là đánh phá toàn dân. Việc làm này chưa có chế độ nào thành công trong lịch sử Việt Nam". Tại Chùa Viên Giác (Hội An), cuộc lễ cầu siêu cho Phật Tử Phạm Gia B́nh đă bị nhà nước CSVN cấm cử hành. Hai đội cảnh sát cơ động được sai tới đàn áp.

Ngày 9/7/1993, chùa Sơn Linh ở Bà Rịa, Vũng Tàu, bị tấn công vơ trang. Đại Đức Thích Hạnh Đức cùng 33 tăng chúng bị trục xuất ra khỏi chùa, lấy cớ là không có hộ khẩu. 2000 đồng bào làm ṿng đai bảo vệ Chùa bị giải tán bằng xe tăng, lựu đạn cay, dùi cui, ma trắc. Trong vụ này có thêm 25 tăng sĩ (phần đông thuộc Giáo Hội Nhà Nước) bị bắt, cùng với trên 100 Phật tử. Các Tăng sĩ này đă tham gia hỗ trợ Thích Huyền Quang, bị Ủy Ban Nhân Dân ra công văn số 457 chỉ thị trục xuất khỏi chùa.

Ngày 19/9/93, Ḥa Thượng Thích Huyền Quang cho phổ biến THÔNG BạCH ĐăC BIệT trước những biện pháp ngăn chận cô lập GHPGVNTN một cách khắt khe trong nước. Tất cả cộng đồng, chư Tôn Giáo Phẩm, Tăng Ni Phật Tử đă căm phẫn và dồn nỗ lực vận động quốc tế lên tiếng nói ngăn chận hành động dă man của nhà cầm quyền CSVN đối với một tôn giáo lớn tại Việt Nam. Ngày 22/9/93, toàn thể thành viên Tăng Già Thừa Thiên - Huế, với 52 tu sĩ đại diện đồng kư tên trong một bản kiến Nghị Thư gởi HT Thích Trí Tịnh, chủ tịch Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo nhà nước, phản đối quyết định 193 QĐ/HĐTS đề ngày 16/8/93 băi miễn chức vụ UV Giáo Dục Tăng Ni của TT Thích Thiện Hạnh v́ lư do đă nhận đại diện cho Tăng Đoàn Thừa Thiên - Huế.

Từ ngày 1 đến 15/11/93, Ṭa Án Nhân Dân Huế bắt đầu xét bàn vụ xử các Đại Đức Phật Giáo bị bắt trong vụ biểu t́nh tháng 5/93 tại Huế, và tuyên án vào phiên xử chính thức ngày 15/11/93 ở Huế: Đại Đức Thích Trí Tựu và Thích Hải Tạng 4 năm tù, các Đại Đức Thích Hải Thịnh, Thích Hải Chánh mỗi người 3 năm tù, cùng 6 người Phật tử khác, từ 6 tháng đến 3 năm tù. Việc xét xử này đă gặp sự lên tiếng phản đối của cộng đồng cùng các tổ chức nhân quyền và chính giới ngoại quốc.

Ngày 20/11/93, cùng những phản ứng đồng loạt khắp nơi lên tiếng phản đối vụ xử các tu sĩ Phật giáo tại Huế, Ḥa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo thuộc GHPGVNTN đă ra một tuyên cáo sắc bén và dứt khoát tố giác đảng CSVN là nguyên do nghèo đói và là cản lực trên con đường tiến hóa của dân tộc VN. NT đ̣i phải viết lại bản Hiến Pháp Việt Nam, xóa bỏ tính chất độc tài đảng trị như điều 4 Hiến Pháp CSVN đă quy định, chấm dứt đàn áp và khủng bố tôn giáo cũng như các đoàn thể chính trị đối lập nếu đảng CSVN muốn tồn tại. Tuyên cáo được người Việt trong và ngoài nước đón nhận và ngưỡng mộ, trước sự dấn thân can đảm v́ quốc nạn và pháp nạn của vị lănh đạo một tôn giáo lớn của Việt Nam, bất kể nguy nan cho thân ḿnh.

Ngày 10 và 11/12/93, tại trung tâm Little Sài G̣n ở Nam Cali, hơn 70 người thuộc mọi thành phần người Việt tỵ nạn đă tham dự tuyệt thực trong cao điểm chiến dịch "Niềm Tin Thắng Bạo Lực" nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12. Đây là cuộc biểu t́nh tuyệt thực lớn nhất từ trước đến nay, nói lên quyết tâm hỗ trợ cuộc đấu tranh trong nước. Cùng thời gian, các ngày 10, 11 và 12/12/93, Đại Hội GHPGVNTN Âu Châu lần thứ nhất, đă diễn ra tại chùa Viên Giác, Hannover, Đức Quốc. Đại hội đă phổ biến một tuyên cáo lên án nhà cầm quyền CSVN đàn áp tôn giáo và là nguyên do làm băng hoại đất nước, đồng thời khẳng định "Pháp nạn là quốc nạn; Không thể có tự do tôn giáo trong một nước không có tự do dân chủ; Pháp nạn không riêng ǵ cho Phật Giáo mà tất cả tôn giáo đều là nạn nhân. Quốc nạn là nạn chung của toàn dân chứ không riêng một giới nào".

(Xem tiếp kỳ tới: phần hai từ 1994 đến 2003)

Phan Văn Anh

KHÁNG THƯ Của Hội Trưởng Giáo Hội Phật Giáo Ḥa Hảo

·         Ban Trị Sự Trung Ương Giáo Hội PGHH Hải Ngoại
 

Nói thẳng nước Việt Nam không có nhân quyền và Tự Do Tôn Giáo. Cụ Lê Quang Liêm thách Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An, Phan Văn Khải... đối thọai công khai.

Nguồn tin nhận được vào lúc vào lúc 3 giờ sáng Thư Hai 08-6-2003 từ văn pḥng Trung Ương Giáo Hội PGHH Việt Nam (ngày giờ VN).

Để ngăn cản Giáo Hội Trung Ương PGHH Việt Nam tổ chức đại lễ nhà cầm quyền CSVN dùng công an xiết chặt việc bao vây kinh tế, hù dọa những trị sự viên, đồng đạo ủng hộ cụ Liêm bằng cách :

1) Ép buộc những người thân trong gia đ́nh phải làm giấy cam kết kiểm soát lẫn nhau :


- Không ai được ra khỏi nhà trong ngày Lễ.


- Nếu một người trong nhà phạm lỗi, th́ cả nhà phải chịu trách nhiệm chung.

2) Cách ly những tín đồ đă có tên trong danh sách và đă từng tuyên bố tự thiêu như : Tu sĩ Nguyễn Minh Sơn, Tu sĩ Trần Thị Duyên, Tu sĩ Phan Thị Tiềm.

3) Tăng cường công an canh giữ những tín đồ đă có những hành động phản kháng nhà cầm quyền như :


- Tu sĩ Vơ Văn Thanh Liêm, nhiều lần leo lên cây tuyệt thực, tự tay lóc thịt.


- Bà Mai Thị Dung, cắt cổ.


- Ông Vơ Hoàng Dấn, mổ bụng...v..v...

Quá bức xúc trước t́nh h́nh, ngày 8-6-2003, cụ Lê Quang Liêm, Hội Trưởng Trung Ương Giáo Hội PGHH VN đă gởi cho nhà cầm quyền CSVN một kháng thư dài 13 trang giấy đánh máy mạnh dạn tố cáo nước VN không có nhân quyền và tự do tôn giáo, tố cáo tội ác của CSVN đối với PGHH. Để chứng minh lời tố cáo của cụ là đúng, Cụ Lê Quang Liêm thách thức: Nông Đức Mạnh, Nguyễn Văn An, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải... đối thoại công khai với cụ.

Nội dung kháng thư tóm lược như sau :

a) Rơ ràng là CSVN đă áp dụng một chính sách phân biệt đối xử quá nghiệt ngă, nhằm mục đích tiêu diệt PGHH.

b) Rơ ràng là nhà cầm quyền CSVN đă có những hành động nhằm diệt trừ cụ hơn là thực thi luật pháp.

c) Cụ Lê Quang Liêm khẳng định: "Con giun xéo lắm cũng quằn" nếu nhà cầm quyền CSVN đă nhẫn tâm dồn cụ vào chân tường th́ cụ phải t́m một con đường sống. Cụ sẽ làm tất cả những ǵ có thể làm được, cả đến việc "tự sát", "tự thiêu". Cụ chấp nhận một sự hy sinh V̀ ĐẠO PHÁP, V̀ TIỀN ĐỒ TỔ QUỐC.

Hoa Thịnh Đốn ngày 8 tháng 6 năm 2003 lúc 5 giờ sáng, Nguyễn Văn Cội

Hội Trưởng Ban Trị Sự Trung Ương Giáo Hội PGHH Hải Ngoại -Đại Diện kiêm Phát Ngôn Viên Giáo Hội Trung Ương /PGHH/VN (412)687-7436H - (412)956-6817 cell

––––––

 

 

 

 

 

KHÁNG THƯ

 

Kính gởi : - Ông Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản VN.


- Ông Trần Đức Lương, Chủ Tịch nước CHXHCNVN.


- Ông Nguyễn Văn An, Chủ Tịch Quốc Hội nước CHXHCNVN.


- Ông Phan Văn Khải, Thủ Tướng Chính Phủ.

Kính thưa Quư Ông,

Tôi đứng tên dưới đây là Lê Quang Liêm, 84 tuổi, hiện bị "quản chế" tại số nhà E.1, cư xá Nguyễn Đ́nh Chiểu, F4, Quận Phú Nhuận, TP.HCM, xin kính gởi đến Quư Ông bức Kháng thư này với hai tư cách :

a)- Hội Trưởng Giáo Hội Trung Ương PHẬT GIÁO HOÀ HẢO (PGHH ) được Đại Hội toàn quốc PGHH bầu cử tự do và hợp pháp đúng theo Hiến Chương PGHH mà ngày nay nhà nước Cộng Sản (CS) không thừa nhận và cho là tổ chức bất hợp pháp và phản động.

b)- Công dân VN, thuần tuư VN, mang ḍng máu con Hồng cháu Lạc, không lai tạp hay nô dịch tư tưởng ngoại lai.

Nội dung bức Kháng thư này có 2 phần chính : một đề cập về vấn đề PGHH, một đề cập về quyền công dân của bản thân tôi (Lê Quang Liêm ).

Phần Nội Dung Về PGHH :

Nói đến PGHH, tôi nghĩ, một số nhân vật trong hàng ngũ lănh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN), từ trước cũng như hiện thời, vẫn không hiểu rơ về PGHH, nhứt là Quư Ông sinh quán tại Miền Trung và Miền Bắc. Nhưng chắc chắn rằng đa số trong Quư ông đều có những mặc cảm xấu về PGHH qua những báo cáo của các cấp cầm quyền Cộng Sản (CS) địa phương ở Miền Tây và nhất là qua tư tưởng của người CS quốc tế đối với những con người tôn giáo Việt Nam (VN) mang bản chất đặc thù dân tộc như tín đồ PGHH... hay nói cách khác là trên con đường quốc tế hoá tư tưởng Mac-Lénin, không bao giờ người CSVN chấp nhận những tập thể mang bản chất đặc thù dân tộc như PGHH.

Đối lập từ căn bản tư tưởng này, nên suốt một quá tŕnh dài của lịch sử, trên đất nước VN ai cũng thấy PGHH luôn luôn là một nạn nhân bất hạnh dưới chánh sách phân biệt đối xử nghiệt ngă của Đảng CSVN.

Nh́n theo ḍng lịch sử, ngay sau ngày Nhật đầu hàng (1945) trong giai đoạn độc lập non trẻ của xứ sở, VIỆT MINH (VM) đă công khai trừ khử PGHH, tạo một môi trường tương tàn giữa người Việt và người Việt, mặc dù trên lập trường chính trị thời đó, các đoàn thể quần chúng kể cả VM cũng đều lấy chiêu bài PHụC Vụ ĐộC LẬP TỔ QUỐC làm biểu tượng. Nhưng kỳ trung ai cũng có thể thấy một cách cụ thể rằng con đường của VM đưa VN đi đến độc lập là con đường Cộng sản hoá của Cộng sản đệ tam quốc tế, c̣n con đường của các tập thể quần chúng mang bản chất dân tộc, trong đó có PGHH, là con đường Độc lập quốc gia.

Qua một số dữ liệu vừa nêu ra một cách khái lược như trên là nguyên nhân đưa đến cuộc tương tàn giữa người Việt và người Việt, tràn ngập máu lửa trên đất nước thân yêu gần 30 năm dài, tạo cơ hội cho những thế lực chính trị quốc tế xen vào khai thác.

Trong các đoàn thể quần chúng quốc gia, dưới tầm mắt của Đảng CSVN, PGHH là một tập thể do sự lănh đạo của Đức Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ, một kỳ nhân trẻ tuổi, năng nổ, tràn đầy nhiệt huyế tvới một lập trường chính trị đặc thù dân tộc, có thể là một trở ngại không nhỏ trên con đường Cộng sản hoá VN. Nên chi, liền sau khi Nhật đầu hàng (1945) th́ Trần Văn Giàu công khai triệt hạ PGHH.

Sự kiện Trần Văn Giàu đem Công an vây bắt Đức Huỳnh Giáo Chủ tại đường Miche (Sàig̣n) trong đêm 9/9/45 là một chứng cứ lịch sử hiển nhiên nhứt để xác minh đường lối cộng sản hoá VN của VMCS.

V́ không muốn xảy ra một cuộc tương tàn chỉ làm lợi cho quân xâm lược Pháp trong giai đoạn kháng chiến giành độc lập cực kỳ nghiêm trọng của đất nước, Đức Huỳnh Giáo Chủ đành lánh mặt, trong lúc Ngài có một khối tín đồ trên 1 triệu người tuyệt đối sùng kính, sẵn sàng chết theo mạng lịnh của Ngài. Sau khi Ngài lánh mặt th́ hằng ngàn cán bộ, nhân sĩ PGHH bị VM (nhóm Trần Văn Giàu) thẳng tay sát hại, tù đày, nhà tan cửa nát...

Đầu năm 1946, quân xâm lược Pháp đánh chiếm gần hết các địa phương xung yếu của VN, Chủ Tịch Hồ Chí Minh phải tha thiết kêu gọi toàn dân đoàn kết chống quân thù chung và phái đại diện tiếp xúc với Đức Huỳnh Giáo Chủ nhiều lần.

V́ quyền lợi Tổ quốc, Đức Huỳnh Giáo Chủ chấp nhận tham gia Uỷ ban Hành Chánh Kháng Chiến Nam Bộ với chức vụ Uỷ Viên Đặc Biệt. Đây là một đoạn trong lời Tuyên Bố của Đức Huỳnh Giáo Chủ đăng trong báo Quần Chúng ngày 14/1¼6 :

...Hôm nay, nhận thấy rơ cuộc tranh đấu cho Tổ quốc c̣n dài và cần nhiều nỗ lực, hưởng ứng với tiếng gọi đại đoàn kết của chánh phủ Trung ương, tôi quyết định tham gia hành chánh với những mục đích này :

1)- Để tỏ cho quốc dân và chánh phủ thấy rằng chúng tôi chủ trương thống nhất lănh thổ và độc lập quốc gia.

2)- Để biểu dương tinh thần đoàn kết dân tộc hầu mau đem đến thắng lợi cuối cùng.

3)- Để tỏ cho các đảng phái thấy rằng chúng tôi không khi nào có những tham vọng cao sang vương bá hay v́ hiềm riêng mà hờ hững với phận sự cứu quốc...

................

Thế mà, trước thiện chí cao cả đó, một lần nữa, VM lại đang tâm ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ một cách tàn nhẫn và hèn hạ trong đêm 16/4/47 tại ngọn Rạch Đốc Vàng (nay thuộc tỉnh Đồng Tháp) trong lúc Ngài trở về Miền Tây để dàn xếp những cuộc va chạm giữa VM và tín đồ PGHH c̣n sót lại, theo lời yêu cầu của Uỷ Ban Hành Chánh Kháng Chiến Nam Bộ.

Trang sử vẻ vang giải phóng quê hương của VN lại đậm nét về những tội ác của VM đối với PGHH, nói riêng, và các đoàn thể quốc gia, nói chung, và từ đó măi đến ngày giờ này, lúc nào tiêu diệt được PGHH, th́ VMCS thẳng tay hành động không chút xót thương.

Nhất là, sau ngày chiếm được miền Nam (30/4/75) nhà nước CS vẫn tiếp tục áp dụng mọi thủ đoạn nhằm tiêu diệt PGHH một cách trắng trợn mà cho đến ngày giờ này (năm 2003) thực tế đă phơi bày một số hiện tượng điển h́nh trong chính sách phân biệt đối xử nghiệt ngă của nhà cầm quyền CSVN đối với PGHH như dưới đây:

1)- PGHH không được tổ chức Giáo hội. Không có cơ cấu lănh đạo Trung ương do tín đồ tự do lựa chọn, mà chỉ có một cái gọi là Ban Đại Diện PGHH gồm 11 đảng viên CS do nhà cầm quyền CSVN dàn dựng, áp đặt.

2)- PGHH không được treo cờ Đạo, bất luận trường hợp nào.

3)- Tất cả tài sản của Giáo hội PGHH đều bị nhà cầm quyền tịch thu toàn bộ từ sau ngày 30/4/75.

4)- Sấm giảng Thi văn Giáo lư PGHH bị nhà cầm quyền huỷ bỏ 85%.

5)- Không được tổ chức ngày lễ 25/2 âl, kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị VM ám hại tại Rạch Đốc Vàng hồi năm 1947.

6)- Hằng trăm cán bộ, nhân sĩ PGHH bị nhà cầm quyền CSVN sát hại, tù đày... v.v... và v.v...

Qua một ít dữ kiện thực tiễn kể trên ai cũng có thể nhận thấy rơ ràng rằng trên đất nước VN không có một tôn giáo, đoàn thể nào bị nhà cầm quyền CSVN phân biệt đối xử quá nghiệt ngă như PGHH và có thể nói rằng trường hợp của PGHH không phải là một trường hợp bị kỳ thị đơn thuần mà là một trường hợp bị diệt trừ và dưới đây là một số hiện tượng điển h́nh :

1)- Đến ngày giờ này, sau 28 năm (1975-2003) dưới quyền cai trị của đảng CSVN, PGHH vẫn không được tổ chức Giáo hội, trong lúc các tôn giáo lớn nhỏ tại VN đều được tổ chức Giáo Hội, và trên thực tế ai cũng biết tại VN, PGHH là một trong 4 tôn giáo lớn: Phật giáo, Công Giáo, Cao Đài, PGHH.

Như vậy, Điều 70 Hiến Pháp của nhà nước CS quy định: "CÁC TÔN GIÁO ĐỀU B̀NH ĐẲNG TRƯỚC PHÁP LUẬT" lại bị chính nhà cầm quyền CS không chấp hành.

2)- PGHH là một tôn giáo mà nhà cầm quyền CSVN lại dàn dựng và áp đặt một Ban Đại Diện PGHH gồm 11 đảng viên CS để cai trị 5 triệu tín đồ... quả là một thủ đoạn chính trị "quái đản" nhất của thời đại, bất chấp công lư, bất chấp công luận, bất chấp lẽ phải, trắng trợn chà đạp thô bạo lên ḷng tín ngưỡng thiêng liêng của 5 triệu công dân tín đồ PGHH.

Thế th́, cái quy định trong Điều 70 của Hiến pháp "CÔNG DÂN CÓ QUYỀN Tự DO TÍN NGƯỠNG" lại bị chính nhà cầm quyền CS vi phạm.

3)- Là cờ dà là biểu tượng thiêng liêng và truyền thống của PGHH đă sử dụng từ ngày khai Đạo (1939). Trải qua bao giai đoạn thăng trầm, lá cờ dà vẫn được người tín đồ PGHH bảo tồn dù phải phơi gan trải mật. Thời Pháp thuộc, thực dân Pháp tuy thẳng tay đàn áp PGHH nhưng cũng không ra lịnh huỷ bỏ lá cờ dà. Thời Ngô Đ́nh Diệm dù khắc khe với PGHH nhưng cũng không cấm tín đồ sử dụng lá cờ dà. Sau ngày chiếm được miền Nam (1975) nhà cầm quyền CSVN cấm PGHH sử dụng lá cờ dà. Hiện tượng này làm cho mọi người cảm thấy nhà cầm quyền CSVN đối xử với PGHH c̣n nghiệt ngă hơn cả đế quốc ngoại bang xâm lược.

Thế th́, "Tự DO TÍN NGƯỠNG" của nền CHXHCNVN là như thế này ư???

4)- Kinh sách là khuôn vàng thước ngọc của tôn giáo, quí hơn mạng sống của người tín đồ. Sấm giảng Thi văn Giáo lư PGHH là những lời khuyến dạy chính tay Đức Huỷnh Giáo Chủ viết mang tính sùng kính thiêng liêng đối với toàn thể tín đồ, thế mà nhà cầm quyền CSVN ra lịnh huỷ bỏ 85%, quả là một hành vi thô bạo trắng trợn xâm phạm nghiêm trọng quyền tự do tín ngưỡng thiêng liêng của con người, vi phạm Điều 70 Hiến pháp của chính đảng CSVN sáng tác.

Ngoài ra, một số lớn tài liệu, sách báo mang nội dung đả kích, bôi bác đạo PGHH và Đức Huỳnh Giáo Chủ, đại loại như những quyển: Sư thúc Hoà Hảo, Ḍng sông thơ ấu, Sau bức màn hư ảo, Người tín đồ PGHH cần biết, v.v... của những tay bồi bút được xuất bản tự do, bày bán la liệt ngoài thị trường, có nơi do Công an đi bán nài bán ép cho tín đồ PGHH.

Nh́n hiện tượng này người tín đồ PGHH không thể không hiểu rằng đây là một âm mưu thâm hiểm nhứt nhằm tiêu diệt PGHH về mặt văn hoá tư tưởng để rồi phá vở nền giáo lư đặc thù dân tộc của PGHH. Sự kiện này làm cho người tín đồ PGHH không khỏi liên tưởng đến triều đại Tần Thủy Hoàng ĐỐT SÁCH CHÔN SỐNG HọC TR̉.. Thật là một hiện tượng tàn bạo khủng khiếp trong lịch sử nhân loại.

5)- Cũng như đa số các tín ngưỡng, tôn giáo, tất cả các chùa chiền, hội quán, độc giảng đường, bịnh viện, trường học, v.v... của Giáo hội PGHH đều do mồ hôi nước mắt, tiền của, công sức của người tín đồ đóng góp, xây dựng, chớ đâu phải là tài sản riêng của cá nhân, thế mà, sau khi chiếm được miền Nam, nhà cầm quyền CSVN tịch thu hết sạch tài sản của Giáo hội PGHH để dùng vào việc riêng tư hoặc cho mướn lấy tiền, và cho đến ngày giờ này, sau 28 năm cai trị, vẫn chưa trả lại một miếng ngói, một viên gạch. Thậm chí có nhiều độc giảng đường bị bỏ hoang, b́m leo đậu đỗ hoặc làm nơi nuôi súc vật, v.v... Rơ là "thà bỏ phế chớ không trả lại".

Thế th́, cái Điều 71 long trọng ghi trong Hiến Pháp CS "NHữNG NƠI THỜ Tự CỦA CÁC TÍN NGƯỠNG VÀ TÔN GIÁO ĐƯợC PHÁP LUẬT BẢO Hộ", lại bị chính nhà cầm quyền CS không chấp hành.

6)- PGHH chỉ có 3 ngày lễ chính: - Lễ khai Đạo (18/5 âl) - Lễ đản sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ (25/11 âl) nhất là ngày Lễ Kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị VM ám hại tại Đốc Vàng (25/2 âl) là một ngày lễ trọng đại và thiêng liêng nhất đối với toàn thể 5 triệu tín đồ PGHH v́ nó mang một dấu ấn lịch sử đầy máu và nước mắt ăn sâu vào tâm năo của toàn thể tín đồ đến trọn đời măn kiếp...

Thế mà, suốt 28 năm cầm quyền (1975-2003), Đảng CSVN vẫn triệt để cấm tín đồ PGHH tổ chức ngày lễ này.

Hằng năm vào ngày lễ này, ít nhất cũng có hằng chục cán bộ, nhân sĩ PGHH bị tạm giam v́ dám công khai chuẩn bị tổ chức ngày lễ. Nghiệt ngă nhất là ngày Lễ 25/2 âl năm 2001, nhà cầm quyền CSVN thẳng tay đàn áp :


- Tôi (Lê Quang Liêm) bị "bắt cóc " trong đêm, rồi bị đem ra "đấu tố", chưởi mắng đánh đập tơi bời, rồi bị quản chế 2 năm, măn 2 năm lại quản chế 2 năm nữa.


- Tu sĩ Nguyễn Văn Điền, Phó Hội Trưởng Giáo Hội Trung Ương PGHH cũng bị bắt và bị quản chế 2 năm.


- Một số tu sĩ, Trị sự viên PGHH bị bắt rồi bị quản chế điển h́nh qua vụ Nữ tu sĩ Trần Thị Duyên, Phan Thị Tiềm ở Huyện Hồng Ngự, v.v... bị bắt giam từ năm 2001 đến nay không được xét xử.


- Thảm thiết nhất là vụ Cụ Bà Nguyễn Thị Thu, 75 tuổi, Phó Hội Đoàn Trưởng Hội Đoàn Phụ Nữ Từ Thiện Trung Ương PGHH v́ quá bức xúc trước những hành vi đàn áp bạo tàn của nhà cầm quyền CSVN nên phải tự thiêu để phản đối....v.v... và v.v...

Trước chính sách nghiệt ngă của nhà cầm quyền CSVN đối với ngày lễ 25/2 âl của PGHH như vừa kể, một vài câu hỏi cần đặt ra :

a)- Tại sao nhà cầm quyền CSVN không cho PGHH tổ chức ngày lễ này??? Trong lúc trên đất nước VN lễ hội của các tín ngưỡng, tôn giáo lớn nhỏ, thậm chí những đ́nh miểu, am cốc cấp xă, ấp hằng năm đều được phép tổ chức rầm rộ??

Như vậy, cái quy định trong Điều 70 của Hiến Pháp CS "CÁC TÔN GIÁO ĐỀU B̀NH ĐẲNG TRƯỚC PHÁP LUẬT" lại bị nhà cầm quyền CS không chấp hành.

b)- Phải chăng VM là thủ phạm ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ nên nhà cầm quyền CSVN phải măi măi chủ trương bưng bít lịch sử, cấm tổ chức Lễ 25/2 âl, để không có môi trường, cơ hội gợi lại cái tội ác lịch sử này??? Nhưng nhà cầm quyền CSVN lại không nhớ rằng: "Càng bưng bít càng tăng nỗi nhớ" và thực tế đă chứng minh, sau hơn nữa thế kỷ, cái tội ác của VM ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ không hề phai mờ trong tâm năo của người tín đồ PGHH.

c)- Vấn đề làm lễ kỷ niệm một người đă vắng bóng là một phong tục thiêng liêng truyền thống của dân tộc VN, ngày lễ kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ cũng nằm trong cái tính thiêng liêng của truyền thống phong tục này, nhà cầm quyền CSVN là người Việt Nam hay người ngoại bang mà không tôn trọng truyền thống mà lại măi cố tâm áp bức khối tín đồ PGHH, là có ư đồ ǵ???

d)- Trên thực tế, Đức Huỳnh Giáo Chủ quả là Uỷ Viên Đặc Biệt của Uỷ Ban Hành Chánh Kháng Chiến Nam Bộ tức là một cán bộ cao cấp của chính quyền VM bị sát hại trong khi thi hành nhiệm vụ, tại sao chánh quyền VM không có một cuộc điều tra, dù là h́nh thức hay chiếu lệ để công bố trước dư luận???

Nhất là sau ngày 30/4/75, Đảng CSVN đă chánh thức năm quyền cai trị, tất nhiên mọi quyền lực đều nằm trong tay th́ vấn đề Đức Hùynh Giáo Chủ bị ám hại nếu nhà cầm quyền muốn đưa ra ánh sáng công lư th́ đó là một sự việc quá đơn giản, tại sao lại không làm, ngược lại măi bưng bít lịch sử, che giấu sự thật mà c̣n tiếp tục dùng mọi âm mưu, thủ đoạn để diệt trừ PGHH???

Tóm lại, qua một ít dữ kiện lịch sử nêu trên, ai cũng có thể thấy rằng Đảng CSVN măi truy quét PGHH, và khối tín đồ PGHH không c̣n sự lực chọn nào khác là phải tranh đấu bằng mọi giá trên lập trường ĐẠO C̉N NGƯỜI C̉N ĐẠO MẤT NGƯỜI MẤT để tự tồn.

Phần Nội Dung Về Bản Thân Tôi (Lê Quang Liêm):

Sau 30/4/75, tôi bị cầm tù 5 năm và quản chế 1 năm. Tôi được trả tự do và phục hồi quyền công dân từ năm 1982. Tôi thừa điều kiện sang Hoa Kỳ theo diện H.O. nhưng tôi ở lại VN v́ cảm thấy ḿnh phải tiếp tục làm bổn phận của một Hội Trưởng Trung ương Giáo Hội PGHH, đồng thời để có thể chia sẽ mọi bất hạnh của 5 triệu tín hữu PGHH đang sống dưới một chế độ mà tôi biết không có tinh thần khoan dung với PGHH

Từ năm 1993, với tư cách là Hội Trưởng Trung ương PGHH tôi đă gởi nhiều Thỉnh nguyện thư đến các cấp lănh đạo nhà nước để xin đối xử với PGHH đúng theo Điều 70 của Hiến Pháp và chấm dứt mọi chủ trương nhằm triệt tiêu PGHH, đại loại như là việc phổ biến các tư liệu sách báo mang nội dung đả kích và bôi bác Đức Huỳnh Giáo Chủ... việc cấm đoán mọi sinh hoạt tôn giáo của PGHH v.v... và tôi xin tái phục hoạt Giáo Hội PGHH.

Trước tinh thần "đổi mới" của Đảng CSVN cũng gây cho tôi một "niềm tin dè dặt" hy vọng mọi đề xuất và đ̣i hỏi của tôi về vấn đề PGHH, có thể, sẽ là những đóng góp trong muôn một vào công tŕnh đoàn kết dân tộc, xây dựng một nước VN mới, tự do, dân chủ, văn minh và thịnh vượng.

Nhưng thực tiễn của giai đoạn "đổi mới" làm cho tôi hoàn toàn thất vọng, và từ đó tôi bị nhà cầm quyến CSVN xem như là một phần tử phản động nguy hiểm, mà là phần tử phản động hay bất đồng chánh kiến dưới chế độ CS th́ không chết cũng bị tù đày và hằng ngày phải nhận lănh đủ mọi thứ trấn áp, sách nhiểu từ phía chánh quyền.

Trong vô số bất hạnh đó không thể nào tŕnh bày hết qua những trang giấy nhỏ hẹp này, tôi chỉ có thể nêu ra một vài trường hợp điển h́nh gần đây nhất để công luận nhận xét:

"Dưới chế độ CS hiện hữu, VN có phải là một đất nước có pháp quyền và đời sống công dân có được pháp luật bảo hộ hay không???" và đây là những ǵ cụ thể nhứt đă xảy đến cho tôi :

1)- Bị "bắt cóc":

Vào lúc 4 giờ sáng ngày 17/3/2001, khi tôi vừa đi đến công viên Lê Văn Tám, đường Hai Bà Trưng (TP.HCM) th́ th́nh ĺnh có 6 thanh niên mặc thường phục ào đến, kẻ bẻ tay bẻ chân tôi, người th́ bẻ cổ bóp đầu tôi rồi khiêng liệng lên một chiếc taxi đă đậu sẵn tại đó và chở tôi về bót Công An phường Đa Kao, Q.1 (TP.HCM).

Đến đây, tôi mới biết 6 thanh niên "bắt cóc" tôi lại là Công An TP.HCM. Sau đó, tôi bị chở đến văn pḥng Công An Q.1.

Tại đây, tôi phản đối quyết liệt, yêu cầu CA phải giải thích lư do "bắt cóc" tôi, một ông già 82 tuổi, trong đêm, và tôi tuyên bố tuyệt thực để phản đối. Nhưng tất cả đều né tránh không trả lời.

Thực ra th́ làm sao trả lời được, v́ chiếu theo Điều 71 của Hiến Pháp quy định: "KHÔNG AI Bị BẮT, NẾU KHÔNG CÓ QUYẾT ĐịNH CỦA TOÀ ÁN..." và Điều 5 của Bộ luật H́nh Sự cũng quy định: "KHÔNG AI CÓ THỂ Bị BẮT, NẾU KHÔNG CÓ QUYẾT ĐịNH CỦA TOÀ ÁN..." mà CA là cấp chức năng tiêu biểu việc chấp hành luật pháp lại tuỳ tiện "bắt cóc" một ông già như tôi... Thế th́ luật pháp làm ra để làm ǵ???

2)- Bị "đấu tố":

Một ngày sau khi tôi bị "bắt cóc", ngày 18/3/2001, một số sĩ quan cao cấp Công An đến nói với tôi là họ chỡ tôi về nhà, tôi có cảm giác như có cái ǵ dối trá bên trong nên tôi nói rằng: Các ông chở tôi đi đâu cũng được, đi lên Trời tôi cũng đi, cần ǵ phải che giấu... Những sĩ quan này một mực nói là chở tôi về nhà, nhưng trên thực tế th́ thay v́ chở tôi về nhà họ lại chở tôi đến Trường Cổ Loa thuộc Quận Phú Nhuận. Nh́n vào tôi thấy đă có khoảng 7, 8 chục người đang chực sẵn, tôi đoán biết ngay là việc ǵ sẽ xảy ra.

Công an bảo tôi xuống xe và vào hội trường. Tôi thẳng thắn trả lời: Cái tṛ "đấu tố" này đă quá lỗi thời và có thể gọi là dă man trong cái thời đại văn minh của nhơn loại vào đầu thế kỷ 21 này, và tôi nhứt quyết không vào. Tức thời, một số người tràn đến trước mặt tôi, kẻ chưỡi mắng, người đă kích tôi vô cùng thậm tệ, rồi khoàng 10 phút sau đó, lối một chục người ào lên xe lôi kéo tôi xuống, tất nhiên là tôi kháng cự lại không chịu xuống xe th́ liền đó kẻ thoi người đấm tôi tơi bời đến đổi tôi phải ngất xỉu.

Khi tỉnh lại, tôi thấy ḿnh ngồi trên chiếc ghế, 2 tay bị 2 thanh niên nắm chặt, bẻ ngoặt ra phía sau muốn găy, một người kềm cái đầu và cổ tôi, 2 người kềm 2 chân, miệng tôi th́ bị nhét giẻ hay cây gỗ ǵ đó và có băng keo lớn băng bít từ bên này qua đến bên kia tai, c̣n 2 mắt tôi th́ bị 2 bàn tay bịt lại... trong lúc đó tôi nghe văng vẳng nhiều giọng nói, có lẽ họ đang hài tội tôi, v.v...

Non một tiếng đồng hồ, màn "đấu tố" chấm dứt, tôi được buông ra, liền có 2 y tá đến gỡ băng miệng và lau những vết máu từ miệng tôi chảy ra, trong lúc đó tôi đứng dậy không muốn nổi và nh́n chiếc áo sơ mi trắng của ḿnh be bét máu me và bụi đất... tôi cố sức la lết ra về... Thật là tàn nhẫn không c̣n ǵ là t́nh người và người.

Chiếu Điều 71 của Hiến Pháp CHXHCNVN "CÔNG DÂN CÓ QUYỀN BẤT KHẢ XÂM PHẠM VỀ THÂN THỂ VÀ ĐƯợC PHÁP LUẬT BẢO Hộ VỀ SỨC KHOẺ, DANH Dự VÀ NHÂN PHẨM... " thế mà tôi, một ông già 82 tuổi lại bị "đấu tố", bị hành hạ đánh đập tàn nhẫn như thế đó mà kẻ xâm phạm lại là Công an th́ cái giá trị của nền công lư CHXHCNVN là như thế nào???

Nói đến "đấu tố", ngày xưa khi tôi nghe thuật lại những cuộc "đấu tố" ở miền Bắc tôi có cảm giác là nó có tính chất vô nhân đạo và dă man làm sao ấy, tại sao lại đem ra áp dụng giữa cái thời đại loài người đang tiến nhanh đến đỉnh cao của khoa học và văn minh??? th́ giờ đây, tṛ đời quả trớ trêu, tôi lại được cái "hân hạnh" bị "đấu tố" để được trực tiếp "thưởng thức" cái mùi dă man đó trong một chế độ gọi là "pháp trị", gọi là... tiến đến công bằng xă hội, dân chủ và văn minh tại TP Hồ Chí Minh.

3)- Bị quản chế:

Liền sau khi tôi về đến nhà, th́ hằng chục CA kéo đến bố trí canh gác nhà tôi ngày đêm và cho biết tôi bị quản chế 2 năm.

Thế th́ Điều 72 Hiến Pháp long trọng quy định: "KHÔNG AI Bị COI LÀ CÓ TộI VÀ PHẢI CHịU H̀NH PHẠT KHI CHƯA CÓ BẢN ÁN KẾT TộI CỦA TOÀ ÁN... " trở thành không có giá trị ǵ cả.

Trước những hiện tượng phi công lư nảy, một vài nhận xét cần đặt ra về Nghị Định 31/CP ngày 14/4/97:

a)- Trên căn bản pháp lư, Nghị Định 31/CP ngày 14/4/97 về qui chế quản chế hành chánh của Thủ Tướng Vơ Văn Kiệt quả là một