CS tàn sát các tín đồ PGHH 

Hứa Hoành 

Mới đây, bà Nguyễn Huỳnh Mai đă viết một bài báo, tố cáo tội ác của Việt Minh Cộng Sản trong thời kháng chiến chống Pháp. Bài báo ghi lại lời thuật của một nạn nhân c̣n sống sót là cụ Phan Thanh Nhăn nay đă 84 tuổi, tín đồ PGHH, hiện đang sống tại Garden Grove. Theo ông Nhăn, Việt Minh Cộng Sản đă từng phạm tội ác đối với đồng bào và tín đồ PGHH khi họ tàn sát tất cả tín đồ tôn giáo nầy, chôn chung trong 17 hầm tại tỉnh Kiến Phong, nay là tỉnh Đồng Tháp, Nam Việt Nam, vào các năm 1946-47. 

Trong “thỉnh nguyện thơ” gởi quốc hội, các cơ quan lập pháp và hành pháp Hoa Kỳ ngày 25/7/1999, cụ Nhăn c̣n cho biết trong hàng ngàn người bị giết, có 15 người là cha mẹ, anh em và bà con ruột thịt của ông. Cụ Phan Thanh Nhăn kể rằng cộng sản đă trói tay ra sau lưng toàn thể gia đ́nh cụ trong nhóm 115 người bằng dây ch́, chở trên một chiếc ghe cà dom. Họ vừa chèo vào rạch “cá gừa”, xă Mỹ Ngăi, quận Cao Lănh, tỉnh Sa Đéc cũ, nay thuộc tỉnh Đồng Tháp, đến 3 cái hầm lớn đă đào sẵn. Trên đường đi đến nơi hành quyết, cộng sản hô lớn lên rằng “giết lầm c̣n hơn tha lầm” cho những người sống ở ven sông nghe như những lời đe dọa. 

Theo nhân chứng c̣n sống sót kể lại th́ cộng sản đem từng người đến miệng hầm, dùng dao găm đâm vào hang cua ở cổ từng người, rồi đạp cho rớt xuống hầm. Nếu ai c̣n sống, ḅ dậy, th́ chúng lấy chày vồ đập vào đầu, rồi xô trở xuống, sau cùng lấp đất lại. Cụ Nhăn cho biết có hai tên cộng sản từng tham gia các cuộc thảm sát nầy là Năm Hỉ hiện đang sống tại chợ Trần Quốc Toản, thị xă Cao Lănh, tỉnh Đồng Tháp và tên Quắn, nay đă chết. 

Cụ đau ḷng nói rằng, em gái của cụ cũng là người trường trai, ăn mặc quần áo màu đà tu theo PGHH, nhưng xinh đẹp, nên đă bị 3 tên thay nhau hăm hiếp. Sau đó, bọn chúng mổ bụng lấy gan nhậu tại nhà Nguyễn Xuân Vinh, tại xă Tân An, Cao Lănh. Cha mẹ thương em út cụ Nhăn, nên kêu la, bị chúng giết luôn. 
Danh sách 15 người trong gia đ́nh cụ Nhăn bị cộng sản giết oan gồm: Phan Văn Trọn, cha ruột, Âu Thị Lựa, mẹ ruột, các em trai, em gái là Phan Phước Mỹ, Phan Thị Diễm, anh em chú bác ruột là Phan Van Thảnh, Phan Văn Phích, Phan Văn Hiếu, Phan Văn Côn, Phan Văn Hữu, Phan Van Đáng, Phan Văn Kỉnh, Phan Văn Của, Phan Thị Nhuận, Phan Thị Sảnh và một người anh cô cậu ruột là Nguyễn Văn Sơn (Bài viết của bà Nguyễn Huỳnh Mai, tác giả có xin phép được sử dụng) 

C̣n dưới đây là t́nh cảnh của người dân không thù oán ǵ với cộng sản, cũng không làm chánh trị, nhưng cũng trở thành những nạn nhân oan nghiệt của Việt Minh. Ông Văn Nguyên Dưỡng kể lại chuyện chạy giặc, tản cư ở Thới B́nh, Cà Mau... 

Không lâu, sau ngày “độc lập”, chợ Thới B́nh (Cà Mau) cũng có Việt Minh nổi lên, lập ủy ban, lập du kích. Họ bắt mấy ông hương chức hội tề trong làng cho một số người “đi ṃ tôm”, hoặc đem xử bắn. Lúc đó, xă Chính đang trông nom nhà cửa của ba tôi ở đầu rạch Bà Đặng, chưa bị chúng bắt. Chú và mấy người tá điền phụ việc, được yêu cầu ở nhà chờ lệnh để giao cơ ngơi của ba tôi cho chúng làm trụ sở Ủy Ban Hành Chánh và du kích xă... 

... bỗng nghe những tiếng la vang từ khu chợ. Những tiếng la thất thanh, hoảng hốt lớn dần: 

- Tây tới! Tây tới! 

Hàng trăm người gồm đàn ông đàn bà, trẻ con vừa chạy với tiếng khóc la. Có tiếng súng nổ long trời ngoài vàm. Người chạy càng quưnh quáng hơn. Tôi thấy cửa hông nhà tôi mở, mấy anh du kích cầm dao, cầm kiếm, tầm vông từ trong cửa chạy ra hỏi lớn: 

- Chuyện ǵ? chuyện ǵ chạy vậy? 

- Tây tới! Giặc tới, chạy mau đi! 

Vậy là không ai bảo ai, những tên du kích quăng cả tầm vong, dao kiếm, đâm đầu chạy. Ở đây là cảnh chạy giặc tán loạn: du kích, ủy ban, kẻ c̣n ở trần, kẻ mặc áo, bỏ cả mọi thứ, mạnh ai nấy chạy, không c̣n biết ǵ nữa. Chị Hường nói thêm: 

- Sau khi Tây vào bắn phá Thới B́nh rồi bỏ đi, du kích bắt “cho ṃ tôm”, tức h́nh thức bắt người trói lại, giết chết hay để sống, neo đá thả xuống sông đối với những người chạy giặc trễ, c̣n sống sót, v́ họ nghi ngờ những người nầy là Việt gian, chỉ điểm cho Tây. 

“Độc lập, tự do, hạnh phúc” là ước vọng của mọi dân tộc. Nhưng 'độc lập, tự do, hạnh phúc trong cửa miệng và dưới màu cờ đỏ sao vàng của Việt Minh Cộng Sản từ năm 1945 đến nay, đă hơn nửa thế kỷ qua, chỉ là xương máu thê lương, nghèo đói, khốn khổ, điệu tàn” (Tết Chạy Giặc Sau Mùa Thu Nhiễu Nhương”, Văn Nguyên Dưỡng). 

Sở dĩ dân chúng chống Việt Minh là v́ thấy Việt Minh đưa lên hàng trị nước những bọn đầu trộm đuôi cướp, những kẻ mới giết người, cướp của tháng trước, nay lên là chủ tịch ủy ban nầy, ủy ban kia. Điển h́nh của việc nầy là Trần Văn Ba, tự Ba Nhỏ, một hung thần ác quỉ, một tên bị đặt ra ngoài ṿng pháp luật mấy tháng trước. Ông Nam Đ́nh kể rơ chi tiết việc thanh trừng Ba Nhỏ của Nguyễn B́nh như sau: 

“Không rơ Nguyễn B́nh vào tới Thủ Dầu Một bằng cách nào mà đầu tháng 12/1946, ông ta đă có mặt tại Tân Uyên, Biên Ḥa. Trong một cuộc hội nghị sơ bộ các cấp chỉ huy, Nguyễn B́nh nghe báo cáo t́nh h́nh kháng chiến thê thảm sau khi Trần Văn Giàu phá nát thế đoàn kết, rồi cùng tất cả ủy viên của Ủy Ban Hành Chánh, chạy tuốt qua Thái Lan. Nguyễn B́nh tái lập trật tự kháng chiến, gom tất cả về một mối, thống nhứt chỉ huy, nghĩa là đặt dưới quyền điều khiển của ḿnh. Trước hết, Nguyễn B́nh thanh trừng những tên tội phạm được Trần Văn Giàu sử dụng làm tay chân bộ hạ, để thu phục niềm tin trong dân chúng, tạo sự đoàn kết toàn dân. 

Trước khi thanh trừng Ba Nhỏ, Hồng Tảo, Nguyễn Đ́nh Tính... Nguyễn B́nh mở cuộc điều tra. Một phiên ṭa án quân sự khẩn cấp, lên án tử h́nh tên Trần Văn Ba, tự Ba Nhỏ mà đồng bào ở Biên Ḥa, Gia Định đều nghe tiếng. Quả thật một hung thần. Vào những tháng cuối năm 1945 và đầu năm 1946, ai nghe tới tên Ba Nhỏ là hồn vía lên mây. 

Ba Nhỏ chặt đầu không biết bao nhiêu người, sau khi lên án họ là Việt gian. Ba Nhỏ từng là du đăng đứng bến xe, là tay anh chị trong các ṣng cờ bạc, lúc đầu có vài cây súng, rồi cướp của giết người, lấy tiền mua súng thêm, đưa cho em út. Ba Nhỏ qui tụ được một số tay chân bộ hạ, thay v́ chống Pháp, chúng quay lại đồng bào, đoạt của hiếp dâm c̣n thủ tiêu nữa. 

Muốn thủ tiêu một người nào, trước hết là cướp của, rồi bắt dẫn đi, đến một nơi xa xa không lính Pháp. Ba Nhỏ sai bộ hạ qui tụ đồng bào tới một nơi, rồi tuyên truyền: 

- Sáu giờ chiều nay, ṭa án nhân dân sẽ xử tội tên A... rồi bộ hạ của Ba Nhỏ kể sơ qua tội trạng “Việt gian”. Đồng thời Ba Nhỏ yêu cầu anh chị em cứ thẳng thắn lên án. Trong trường hợp như vậy, chẳng một ai dám bênh vực. 

Thế rồi 6 giờ chiều, Ba Nhỏ cầm gươm, cỡi ngựa từ trong đồng xa, phóng ngựa chạy như dông như gió đến “ṭa án nhân dân” mà cũng là pháp trường nữa. 

Ba Nhỏ hỏi tội: 

- Tên A... mua lương thực cho Pháp. Đồng bào, tên A. có đáng giết không? 

Tức th́ mọi người đều đưa tay lên: 

- Đáng giết! 

Ba Nhỏ hỏi tiếp: 

- Tên A.....làm điểm chỉ cho mật thám Pháp, và vào xóm Y..bố dân chúng, bắt thanh niên, hỏi A....có tội đáng giết không? 

- Đáng giết! 

Thế là ṭa án nhân dân lên án rồi đấy. A...bị bịt mắt và bị trói tay, không một tiếng trả lời được. Ba Nhỏ không dùng súng, lại dùng gươm dài, giết người coi cho gớm! 

Anh ta lùi lại xa xa, cầm gươm quơ vùn vụt, thúc ngựa sải như bay, lấy trớn đặng chém. “Phụp”. 

Tức th́ đầu của A...bay ra xa! 

Ai thấy cách giết người như vậy mà không....ngán Ba Nhỏ. Hôm sau bộ ba đến nhà ông A...”thi hành bản án tịch thâu tài sản” A...bị giết oan mà c̣n sạt nghiệp. Vợ con đâu dám ở đó. Bộ hạ Ba Nhỏ tới chở hết đồ quư giá, rồi ra lịnh đốt nhà. Chuyện khác nữa: Ba Nhỏ hăm hiếp không biết bao nhiêu đàn bà, con gái vùng ngoại ô Bà Chiểu. Nguyễn B́nh vừa nắm binh quyền, liền họp ṭa án quân sự tại Tân Uyên, đưa hồ sơ Ba Nhỏ ra xử trước. Ṭa án quân sự lên án đàng hoàng, có vi bằng, có án ṭa: “Ba Nhỏ bị kêu án tử h́nh”. 

Tức th́, dân quân dắt Ba Nhỏ ra ngoài. Nguyễn B́nh móc súng lục đưa cho Ba Nhỏ và bảo: 

- Tội đồng chí đă phân minh. Một tội cũng đủ án tử h́nh, huống chi đôi ba chục tội? Đồng chí c̣n nhỏ, máu anh hùng làm sao khỏi sôi trong huyết quản? Vậy đây là khẩu súng. Đồng chí tự xưng là anh hùng th́ tôi tin chắc cái chết của đồng chí cũng anh hùng vậy. Đồng chí hăy tự xử lấy! 

Ba Nhỏ biết không thể khỏi chết dầu có năn nỉ cũng vô ích. Hơn nữa, Ba Nhỏ cũng tự xét ḿnh giết oan biết bao nhiêu mạng người, nay có chết cũng vừa...... 

Thế rồi Ba Nhỏ chụp khẩu súng, cầm lên tay, đưa khẩu súng ngang đầu ḿnh......Một tiếng nổ chát chúa! Ba Nhỏ ngă ra chết! 

Cái chết của Ba Nhỏ không ai để ư bằng tư cách trầm tĩnh của Nguyễn B́nh. Ai ai cũng nghĩ rằng: “Chắc Ba Nhỏ sẽ đổi mạng với Nguyễn B́nh, bằng cách giết Nguyễn B́nh trước, rồi bắn ḿnh sau, v́ những anh chị theo Ba Nhỏ, có biết ǵ là anh hùng! 

Hay là súng không đạn, Nguyễn B́nh muốn thử Ba Nhỏ? 

Không ngờ, Nguyễn B́nh gan dạ, và muốn cho mọi người thấy sự can đảm của ḿnh, nên không ngần ngại trao súng cho Ba Nhỏ. V́ vậy mà nhiều người thán phục. 

Từ đây, tên tuổi Nguyễn B́nh ngày một lên cao! Việt Minh cộng sản không ưa....người ngoài đảng mà có uy tín, nên bắt đầu coi chừng Nguyễn B́nh, mặc dầu Nguyễn B́nh c̣n lập nhiều công trận khác. 

Sau Ba Nhỏ rồi đến Hồng Tảo, rồi Nguyễn Đ́nh Tính.....cũng đều bị xử tử. Đó là những anh hùng rơm, được giao chức lớn, lợi dụng kháng chiến, bị Nguyễn B́nh giết sạch, không để chúng tung hoành ở nhiều nơi, thi hành thủ đoạn; cướp của, giết người và hiếp dâm! Hung thần ác quỷ đă bị triệt hạ làm sao đồng bào ở các vùng của Ba Nhỏ, Hồng Tảo, Nguyễn Đ́nh Tính không hoan nghinh Nguyễn B́nh? Dân chúng sống an ninh trở lại. Việc Nguyễn B́nh đưa Ba Nhỏ ra ṭa, rồi xử tử, chúng tôi có viết vắn tắt trong bài “Ai Giết Đức Thầy, tức Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ”, trong “Mặt Trái Nam Bộ Kháng Chiến”.VIỆT MINH KHỦNG BỐ DÂN...TẢN CƯ: Khi lịnh tản cư triệt để của Ủy Ban Hành Chánh ban ra, hầu hết dân chúng Sàig̣n Chợ lớn, Gia Định và các tỉnh đều triệt để tuân hành. “Ai không tản cư là Việt gian”, đó là khẩu hiệu của Việt Minh, mọi người đều phải sợ. Đồng bào các tỉnh, thành phố phải chịu cực khổ, dắt d́u vợ con lần lần tản cư xa thủ đô, mặc dầu đi tới đâu, họ bị Việt Minh xét hỏi, bắt bớ, giam cầm...những người bị họ t́nh nghi. Mà hễ Việt Minh nghi ngờ có tội...là đă có tội rồi! Lắm gia đ́nh bị chia rẽ: chồng cũng tản cư, đă bị Việt Minh bắt giam cầm, vợ và con dắt díu nhau đi lang thang từ làng nầy qua làng nọ, càng ngày càng xa thủ đô, chịu muôn điều khổ cực.Việt Minh cứ lùa dân đi thật xa, mà chẳng hề lo vấn đề sanh sống cho dân chúng. Trái lại, khi tới chỗ nầy, bị trạm gác xét lấy một vài bộ quần áo, chỗ khác xét lấy hành lư thêm vài món nữa, thậm chí chỉ c̣n... 2 hộp quẹt, họ xin bớt một hộp.C̣n nói ǵ đến tiền bạc, nữ trang. Chỗ nầy giấu khỏi, đến trạm khác bị moi ra. Cứ mất lần hồi như vậy.....cho đến khi tới Cà Mau là không c̣n tiền bạc, không c̣n nữ trang và cũng không c̣n bao nhiêu quần áo. Nhiều lắm là c̣n một bộ quần áo đang mặc mà thôi. Họ viện lẽ: Dân quân kháng chiến nằm sương trải tuyết, không áo mặc ấm cật. Xin anh chị vui ḷng....hiến cho dân quân một bộ áo quần!Đến khi c̣n...hai bộ, họ vẫn nói: “Anh chị c̣n thừa hai bộ, anh chị vui ḷng cho anh em kháng chiến một bộ. Ai có dám chống cự không? Không! Chống cự, tức là tự ḿnh kư bản án tử h́nh cho ḿnh, không biết lúc nào bị thủ tiêu.

Tôi biết rơ vụ nầy (lời ông Nam Đ́nh), v́ tôi là một kẻ bị t́nh nghi, đă bị họ bắt giải qua B́nh Xuyên, rồi từ B́nh Xuyên bị giải lên Tổng Công Đoàn ở Phú Lâm. Rồi từ đây, tôi bị đưa xuống Quốc Gia Tự Vệ cuộc của ông Bảy Trấn. Đến đâu, tôi cũng bị giam vào khám, bị c̣ng chơn vào lúc trời tối đến trời sáng. 

Sống trong khám, nhứt là tại Chợ Đệm, đặt dưới quyền tha hay giết của Nguyễn Văn Trấn (Bảy Trấn), giám đốc Quốc Gia Tự Vệ cuộc, tôi nghe tận tai, thấy tận mắt nhiều người bị lên án tử h́nh rất oan uổng. 

Đây, những vụ án điển h́nh nhứt: Một người nông dân bị Việt Minh xét trong ḿnh gặp 3 sợi chỉ màu xanh, trắng, đỏ, là màu cờ Pháp. Tức th́ Việt Minh bắt giải về Quốc Gia Tự Vệ cuộc (Công an), và bị giam chung một khám. Cái khám nầy là một lẫm lúa trong chành lúa của nhà tư sản Vơ Lợi Trinh, được sung công để nhốt tội nhân và những người bị t́nh nghi, bị bắt nhốt vào đó. Khám chia làm hai: một bên đàn ông, một bên đàn bà. 

Tối lại, người nông dân mới kể sự t́nh cho anh em trong khám nghe. Hai ngày sau, anh ta bị thủ tiêu (giết), bằng cách dùng dao găm đâm vào bụng. Những tên sát nhân nổi tiếng của khám Chợ Đệm lúc nầy là Ba Sanh, tên đánh xe ngựa, Chín Bôi, Ba Châm.... nghe nhắc tới những tên ấy, dân chúng rụng rời tay chơn. 

Một lần khác nữa: Bà Nguyễn Thị Muôn độ chừng 30 tuổi, có hai đứa con c̣n nhỏ. Chồng đi kháng chiến, bà ở nhà, chạy tảo tần mua bán nuôi con. Bà mua đôi ba chục mét vải ở Sàig̣n, đem về các làng Chợ Đệm, Tân Quư, Tân Bửu, Long Phú, Bến Lức.... bán kiếm chút đỉnh lời. 

Một hôm nọ, bà bị Việt Minh ở trạm kiểm soát xét và bắt. Trước hết họ xét trong ḿnh bà có 300 đồng. Việt Minh lấy hết số tiền ấy! Bà Nguyễn Thị Muôn van lạy: 

- Tội nghiệp tôi! Tôi chỉ có bao nhiêu vốn liếng để kiếm lời nuôi con. Nay các ông lấy hết, chắc là tôi không sống được. Xin các ông thương t́nh cho tôi xin lại. 

Trước năn nỉ, thấy không xiêu, sau bà nói lớn tiếng. Thế là Việt Minh định thủ tiêu bà cho êm chuyện mấy trăm đồng. Thay v́ tự tay ḿnh giết bà, e phạm tội với chánh phủ đă ra lịnh: Không được tự tiện thủ tiêu ai nữa. Nếu có bắt ai, phải làm phúc tŕnh và giải xuống Quốc Gia Tự Vệ cuộc. Do đó, họ làm phúc tŕnh như sau: 

“Tôi tên Nguyện Thị Muôn, có lấy lính Chà chóp (lính Ấn Độ trong đạo quân Anh) gác cầu B́nh Điền, bị anh em thanh niên bắt được... Họ bảo bà kư tên vào th́ được tha... Bà Muôn thật thà đến tưởng rằng minh kư tên là đương nhiên được tha, như lời họ hứa, chớ không nghi ngờ, chính bà tự tay kư bản án tử h́nh cho ḿnh. Thế rồi, hôm sau bà bị giải vào khám. Từ đây, ngày đêm bà khóc măi..... 

Bà than rằng: Tội nghiệp cho hai đứa con tôi ở Thị Nghè, chờ đợi tôi mấy ngày rày. Nhà chỉ c̣n mấy lon gạo. Đây rồi hết gạo không biết làm sao đây? Chúng nó mới có 6 và 8 tuổi! Cha nó đă đi kháng chiến, sung vào Đệ nhị sư đoàn dân quân...... 

Bà mới kể hết sự t́nh..... 

Mỗi buổi chiều, bà Muôn bị tra tấn bằng cách đánh dưới bàn chân. Lắm lúc bà đi không nổi. Ba bữa sau, không thấy bà về khám. Anh em trong khám nhắc nhở bà hoài. Một bữa nọ, th́nh ĺnh, tôi thấy Ba Sanh choàng cái khăn lông của bà Muôn. Tôi và ông Châu, sau làm cảnh sát trưởng cho chánh phủ quốc gia, mới t́m hỏi Ba Sanh. Một bữa nọ, t́nh cờ được ngồi ăn chung với Ba Sanh, tôi và Châu khẽ khọt hỏi Ba Sanh đang say rượu, nên nói thẳng ra như vầy: 

- Mấy anh nhắc tới chị Muôn làm tôi hết hồn. 

Ba Sanh kể chuyện: 

“Tôi được lịnh thủ tiêu chị Muôn, nên chiều lại, tôi sai hai người đào sẵn một cái lỗ. Tôi dạy bịt mắt chị lại. Như vậy, chị hiểu rồi. Chị vùng sụp xuống lạy và nói: “Tội nghiệp tôi anh Ba ơi! Tôi bị oan lắm anh Ba. Anh đừng giết tôi. Hai đứa con tôi ở nhà trông đợi....”. Tôi làm sao tha cho chị được, dầu ḷng tôi có cảm xúc bao nhiêu cũng đành chịu. Chị lạy nữa.. Tôi không thể kéo dài được, thế là tôi chụp đâm chị. Thường, tôi giết không biết bao nhiêu mạng, không một ai chịu được hai dao hết. Thế mà, với chị Muôn, 1 dao đầu, chị c̣n kêu oan. Tôi đâm tiếp một dao nữa. Chị vẫn c̣n nói: “Tôi lạy anh Ba, xin anh Ba tha tôi”. Tôi đâm tiếp một dao nữa. Té ra chị c̣n sống nhăn. Tôi run sợ quá. Tôi chụp xô chị đại xuống lỗ, và gọi ba người kia lấp đất lại. Tôi biết chị c̣n sống... nhưng tôi khủng khiếp quá. Tôi vội bỏ ra về.....” 

- Mà tại sao anh khủng khiếp? 

- V́ từ trước tới giờ, không một người nào sống với 1 dao thôi. Nay với chị Muôn 3 dao mà chị vẫn c̣n sống, mặc dầu chị ốm yếu hơn bao nhiêu người khác. Tôi sợ... là v́ tôi đinh ninh chị bị hàm oan. Tội nghiệp chị Muôn thật! 

Ba Sanh rút khăn lông xuống: 

- Đây là dấu tích của chị để lại. Tôi nói thiệt: Nếu tôi biết đâm 3 dao mà chỉ c̣n sống, là tôi không dám xuống tay. Hoặc tôi để chị trốn, rồi tôi cũng trốn luôn. Hai là tôi giao cho người khác. 

Chúng tôi và Châu, bỏ đũa... ăn không được nữa. 

Ba Sanh nói tiếp: 

- Nè các anh, nếu các anh nói lại với các anh lớn, th́ chắc chắn là tôi bị xử tử. Tôi chắc oan hồn chị Muôn vơ vẩn bên tôi. Làm sao mà chị không kêu oan ở chín suối? Tôi xin các anh bỏ qua chuyện chị Muôn, đừng nói cho ai biết. 

Ba Sanh cũng có trả lời một câu hỏi của chúng tôi và cho biết: 

- Trước các anh lớn cho phép bắn. Sau họ nói... tốn đạn, nên bày ra thắt cổ. Nhưng không biết thượng cấp dạy bảo làm sao mà các anh lớn không cho tôi thắt cổ. Họ bảo tôi dắt ra đồng mà đâm hay mổ bụng, rồi chôn liền. Tôi là.... thiên lôi, ai sai đâu tôi làm đó. Tôi có biết ǵ đâu. Oan hay ưng.... cũng do các anh định đoạt. 

Độ chừng 4 tháng sau, đồng bào ở vùng Chợ Đệm cho tôi hay: Ba Sanh đă ra đầu Tây ở bót B́nh Chánh. Vừa rồi, anh lại bị lính Tây bắn, v́ họ t́nh nghi Ba Sanh thông đồng với Việt Minh. 

Thế là xong đời một kẻ tàn ác, giết người vô nhân đạo. Đó là t́nh cảnh của dân Nam Bộ lúc tháng 3/1946. Nghe theo tiếng gọi của Việt Minh, dân chúng đi tản cư, bỏ hết nhà cửa, đem theo một chiếc va li cầm tay, vợ chồng con cái đùm đề, về tỉnh hay lên miền Đông. Tôi tin rằng một trăm người tản cư, may lắm có một người c̣n áo quần mà thôi. C̣n tiền bạc ṿng vàng, tư trang, nếu may giấu được th́ cũng chỉ c̣n 1 phần mười. Những người có máu mặt hoặc hạng tư sản hay công chức cao cấp th́ 10 phần mất đủ 10. Đến nhà cửa, chẳng một nhà nào c̣n nguyên vẹn. Bọn lưu manh đă cạy cửa, dọn hết đồ đạc trong nhà. Trong khi nhân dân Nam Bộ sợ bị khép vào tội Việt gian, không một ai dám nói chuyện với Pháp. Hễ thấy Pháp là họ bỏ đi chỗ khác, dầu người Pháp đó quen biết, hoặc có cùng làm ăn từ mấy năm trước....... 

Thế mà tại Hà Nội, Hồ Chí Minh kêu gọi dân chúng nồng hậu tiếp đón quân đội Pháp trở lại VN. Và trong hiệp ước sơ bộ 6/3/46, ông Hồ lại c̣n nói rơ: Chánh phủ VN tuyên bố sẵn sàng thân thiện tiếp quân đội Pháp. Như vậy, c̣n ai hiểu nổi thái độ của Việt Minh? 

Một nạn nhân may mắn thoát hiểm trong vụ tàn sát của Việt Minh tại Quảng Ngăi hồi tháng 8/45 là cụ Nguyễn Trân kể lại: “Tôi không bị khép vào một tội nào hết, nhưng bị giữ trong một không khí uy hiếp kinh khủng, không biết sẽ bị giết lúc nào. Chỉ tiếng trống ngủ liên đánh từ sáng sớm đến tối đen trước cổng nhà giam, cũng đủ làm đứng tim, trong lúc 3 người bị đưa ra giết 2, c̣n 1 trở vào, kể chuyện cho nghe: một cụ già đầu bạc trắng phơ, bị đem chém, đâu rơi xuống, nhuộm máu đỏ. Một anh Cao Đài, không cho cột tay chân mà ngồi ṿng tay để cho chém, bảo “giết được thể xác anh, chớ không giết được linh hồn anh”. Một gương anh hùng lẫm liệt! 

“...Các địa chủ, phú nông bị giết hại cách thê thảm. Dă man nhứt là chồng bị giết, vợ phải đưa tay lên hoan nghênh, cũng như con khi cha bị giết. Có người bị bắt nhốt trong cũi heo, để dân chúng, dưới sự kích thích hay hiệu lệnh của cán bộ Việt Minh, dùng lao cao vót nhọn (chớ không phải gươm giáo) mà đâm chết... Có người bị chôn vùi mà chưa chết, lên tiếng cầu xin: “Tôi chưa chết, xin giết tôi đă!” Đó là số phận được dành cho những kỳ hào, hay những người Việt Minh nghi ngờ có thể chống lại chúng..” 

Đối với dân, đồng bào th́ tàn sát không gớm tay, nhưng đối với Pháp sẵn sàng thân thiện đón tiếp quân đội Pháp. Đó là thái độ của Việt Minh hồi kháng chiến. 

VẠCH TRẦN THỦ ĐOẠN CỦA ÔNG HỒ VÀ MẶT TRẬN VIỆT MINH 

Giai đoạn từ khi chuẩn bị cướp chánh quyền cho tới khi toàn quốc kháng chiến (19/12/46) hoàn toàn do ông Hồ chủ động. Ông dùng mọi thủ đoạn gian manh, lừa gạt, phản trắc để tiêu diệt những người ngoài đảng Việt Minh một cách lớp lang, khoa học. Trước hết, về cái gọi là Chính Phủ Lâm Thời, tờ báo Cứu Quốc, cơ quan tuyên truyền cổ động của Việt Minh, số ra ngày 24/8/1945, viết một cách mập mờ: “Có tin rằng chính phủ nhân dân lâm thời đă thành lập và gồm những vị sau đây: 

- Hồ Chí Minh: chủ tịch 
- Trần Huy Liệu 
- Vơ Nguyên Giáp 
- Nguyễn Lương Bằng 
- Chu Văn Tấn 
- Dương Đức Hiền 
- Cù Huy Cận 
- Nguyễn Đ́nh Thi 
- Phạm Văn Thạch (?) 
- Nguyễn Hữu Đang......cùng nhiều vị khác nữa. 

Trước hết chúng ta hăy xem xét cách tŕnh bày chính phủ lâm thời của tờ báo Cứu Quốc, chỉ nêu chức chủ tịch: Hồ Chí Minh. C̣n tuyệt nhiên, không nêu tên vị nào giữ bộ nào. Cái đó cũng là chuyện mập mờ đánh lận con đen. C̣n Phạm Văn Thạch là ai, không ai biết và cũng không bao giờ có thật? Đó là cái tên bịa để dân chúng hiểu lầm rằng chính phủ nhân dân lâm thời, có vài người không thuộc Mặt Trận Việt Minh. Để che giấy bộ mặt thật CS của ḿnh, tớ báo trên c̣n dùng những từ ngữ sai lạc để lừa quốc dân: Ngày 16 - 17 tháng 8 năm 1945, quốc dân đại hội nhóm tại Tân Trào, Tuyên Quang đề cử ra Ủy ban khởi nghĩa, c̣n gọi là Ủy ban giải phóng dân tộc, tức Chính phủ lâm thời. Xin dộc giả hăy suy nghĩ cho kỹ, một nhóm người do CS núp dưới danh nghĩa Mặt Trận Việt Minh, tự chia chác nhau các chức vụ, nên mới có chuyện Ủy ban khởi nghĩa tức Ủy ban giải phóng dân tộc, rồi tức Chính phủ lâm thời. Ông Hồ không muốn cho ai, tổ chức nào khác xen vào, chỉ đảng CS trá h́nh nắm độc quyền lănh đạo... Thực chất cái gọi quốc dân đại hội Tân Trào, chỉ gồm độ 20 đảng viên CS, tự xưng là quốc dân đại hội mà không có bất cứ người nào ngoài đảng CS! Thấy khó bịp, Hồ Chí Minh liền sai Vơ Nguyên Giáp và Trần Huy Liệu t́m cách xuống Hà Nội, móc Dương Đức Hiền, lănh tụ đảng Dân Chủ mới thành lập trong giới sinh viên lên Tuyên Quang họp gấp. Rồi ông Hồ phong cho Dương Đức Hiền làm Bộ trưởng. C̣n Phạm Văn Thạch chỉ là một tên giả, không có người thật để lừa bịp dân chúng! 

Một khi gọi là quốc dân đại hội, phải có đại diện đủ các thành phần xă hội, tôn giáo, khuynh hướng chính trị khác nhau. C̣n ở đây quốc dân đại hội Tân Trào do ông Hồ nặn ra, chỉ là một nhóm cán bộ CS, ngụy trang dưới tên Mặt Trận Việt Minh. Nó không đại diện cho ai cả. Nói cách khác cái gọi quốc dân đại hội chỉ là sự lạm dụng từ ngữ chữ nghĩa của những tên sống ngoài ṿng pháp luật, tự đặt ra để lừa gạt dư luận trong và ngoài nước. 

Mời quư độc giả đọc lại những lời hiệu triệu của chính phủ lâm thời nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, đăng trang nhứt, báo Cứu Quốc ra ngày 31/8/45 như sau: 

“Hỡi quốc dân đồng bào! 

Toàn quốc đại biểu đại hội họp ngày 16 - 17 tháng 8 năm 1945 đă cử ra Ủy ban dân tộc giải phóng VN, tức Chính phủ nhân dân lâm thời VN, để lănh đạo nhân dân tranh đấu giành quyền độc lập.....Chính phủ lâm thời tiêu biểu được mặt trận dân tộc thống nhất một cách rộng răi và đầy đủ. Bởi vậy, tuân theo chỉ thị của chủ tịch Hồ Chí Minh, Ủy ban dân tộc giải phóng đă quyết định cải tổ, mời thêm một số nhân sĩ tham gia chính phủ, đặng cùng nhau gánh vác trách nhiệm nặng nề mà quốc dân (?) đă giao phó! V́ chính phủ lâm thời không phải là chính phủ riêng của Việt Minh” (như dư luận đàm tiếu). Chỉ hơn 10 ngày sau, thấy bị quốc dân chỉ trích cái gọi là chính phủ lâm thời, chỉ là tổ chức của Việt Minh, tức của CS trá h́nh, vào ngày 29 - 8 - 1945, báo Cứu Quốc lại đăng danh sách chính phủ với các thành phần mới, tự ông Hồ mời như: 

- Hồ Chí Minh: chủ tịch 
- Vơ Nguyên Giáp: Bộ Nội Vụ 
- Trần Huy Liệu: Bộ Thông Tin, Tuyên Truyền 
- Chu Văn Tấn: Bộ Quốc Pḥng 
- Dương Đức Hiền: Bộ Thanh Niên 
- Nguyện Mạnh Hà: Bộ Kinh Tế Quốc Gia 
- Nguyễn Văn Tố: Bộ Cứu Tế Xă Hội 
- Vũ Trọng Khánh: Bộ Tư Pháp 
- Phạm Ngọc Thạch: Bộ Y Tế. (chỉ là sự phong chức, chưa gặp mặt) 
- Đào Trọng Kim: Bộ Giao Thông, Công Chính 
- Lê Văn Hiến: Bộ Lao Động 
- Phạm Văn Đồng: Bộ Tài Chính 
- Vũ Đ́nh Ḥe: Bộ Quốc Gia Giáo Dục 
- Cù Huy Cận: không giữ bộ nào 
- Nguyễn Văn Xuân , tức trung tá pháo binh Pháp, đang ở Sàig̣n, ông Hồ tự động đưa tên vào (không giữ bộ nào) 

Trong chính phủ lâm thời mở rộng nầy, chúng ta lưu ư nguyên tắc của ông Hồ: chia chức vụ, chứ không chia quyền. Đó là nguyên tắc bất biến. Các quyền quyết định quan trọng đều do người mà ông chưa gặp, chưa quen biết để....lừa quốc dân! Ngoài mặt, ông Hồ thống thiết kêu gọi đoàn kết, cứu quốc, giành độc lập....nhưng bên trong, ông bí mật ra lịnh bắt bớ, thủ tiêu những người ngoại đảng, những người có tinh thần yêu nước, có khuynh hướng quốc gia. Ông sợ họ giành chính quyền của Việt Minh, ông sợ uy tín của họ. Ông Hồ chỉ muốn toàn dân đoàn kết chung quanh Bác Hồ. Những hành động bạo ngược của Việt Minh lúc mới cướp chính quyền bị dư luận phản đối, nhân dân nghi ngờ, khiến báo Cứu Quốc phải đăng bài thanh minh: 

“....Hỡi các bậc phú hào! 

Có kẻ phao đồn nhảm rằng chính phủ Mặt Trận Việt Minh thành lập, sẽ tịch thu tài sản của các bạn. Những lời đồn đó thật không có căn cứ, v́ Mặt Trận Việt Minh bao giờ cũng trung thành với chương tŕnh của nó. Chương tŕnh ấy không động chạm ǵ đến tài sản của người nào, ngoại trừ những bọn phản quốc, hại dân...!” 

Ông Hồ nói dối như cuội. Nên nhớ lúc nầy, mỗi lần báo Cứu Quốc, Cỡ Giải Phóng muốn đăng điều ǵ phải đem đến cho ông duyệt, sửa chữa trước, không được tự tiện. Những sự lừa bịp ấy đă bị lột mặt nạ. Từ năm 1951, đảng CSVN tái sinh dưới cái tên ngụy trang Đảng Lao Động. Thời điểm nầy cũng là lúc Việt Minh tuân lịnh quan thầy Trung Cộng là Mao Trạch Đông, thanh toán các thành phần trí, phú, địa, hào bằng các cuộc rèn cán chỉnh quân, cải cách ruộng đật, giảm tô....lúc ấy mọi người sáng con mắt ra th́ đă muộn. 

Khi ông Hồ tuyên truyền khoác lác về thanh thế Mặt Trận Việt Minh, báo Cứu Quốc ra ngày 29/8/45 đăng bài Thư tâm huyết của lăo đồng chí Nguyễn Ái Quốc như sau: 

“Hiện nay quân đội Nhựt đă tan rả, phong trào cứu quốc lan tràn khắp nước. VN Độc Lập Đồng Minh tức Việt Minh có hàng chục triệu hội viên (con số chính thức vào năm 1945, chỉ có 5000 đảng viên, cán bộ mà thôi), gồm đủ mọi từng lớp sĩ, nông, công, thương, gồm đủ các dân tộc Thổ, Nùng, Mường, Mán, Việt......không phân biệt trai gái, già, trẻ, lương giáo, giàu nghèo......” 

Con số hàng chục triệu hội viên là con số phóng đại quá mức, gấp 2 đến 300 lần sự thật! 

Trong cái chính phủ nhân dân lâm thời, ông Hồ có đưa một người Thổ dốt nát là Chu Văn Tấn, nguyên là một tiểu đội trưởng du kích lên làm bộ trưởng quốc pḥng là để mua chuộc người Thổ, lôi kéo họ ủng hộ ông ta. Cũng như việc ông Hồ tha chết tổng đốc Vi Văn Định nổi tiếng tàn ác của thực dân, mà c̣n giấu giếm nuôi nấng ông ta đề cho người Thổ, Nùng lầm tưởng rằng người của họ đang được trọng dụng (mà thật sự lợi dụng). Ông Hồ biết trước cuộc kháng chiến sẽ kéo dài, ông và đảng CS sẽ phải lẩn trốn trong lănh thổ của họ, phải nhờ họ che giấu, cung cấp lương thực cho đảng.. chớ dân tộc thiểu số đâu có biết ǵ đến độc lập, tự do, cứu quốc.... 

Trong khi ngoài mặt ông Hồ thiết tha kêu gọi đoàn kết, th́ ông bí mật ra lịnh cho các ủy ban nhân dân tỉnh, quận, huyện bắt cóc, ám sát, thủ tiêu... nhiều người có uy tín, sau khi kết tội Việt gian, bán nước, phản quốc....Tờ báo Cờ Giải Phóng cơ quan tuyên truyền, cổ động trung ương đảng CS Đông Dương có bài thanh minh về hành động ngang ngược như thổ phỉ.” 

“...Hiện nay, chính phủ Lâm Thời Dân Chủ Cộng Ḥa đang được người ta mến. Trái lại nói đến các ủy ban nhân dân địa phương, người ta tỏ thái độ không ưa. V́ các ủy ban nầy đă làm càn, khiến cho tất cả các ủy ban nhân dân mang tiếng xấu...Chỗ nầy người ta phàn nàn ủy ban bắt người không tang chứng. Chỗ kia ủy ban bị oán trách v́ tịch thu không hợp lệ. Chỗ khác người ta than phiền ủy ban nhân dân xử phạt quá nặng. Ấy là chưa kể một số ủy ban hống hách, nghênh ngang một cách lố bịch!” 

Đây là sự thật, những họ nói một cách khéo léo để nhẹ bớt tội trạng của nhóm người không ai bầu bán ǵ, tự xưng ủy ban, rồi vô cớ bắt người thủ tiêu, có khi giết công khai rất dă man, đâu đâu cũng hành động như vậy, chứng tỏ họ nhận được lịnh riêng bí mật của ông Hồ.... 

Thấy giới trí thức nghi ngờ, hờ hững, không muốn hợp tác, ông Hồ gặp riêng giáo sư Hoàng Xuân Hăn để thăm ḍ về thái độ của người trí thức đối với chính phủ và các ủy ban nhân dân. Ông Hăn nói: 

- Nay ta chưa độc lập, đang cần dư luận ngoại bang bênh vực. Nếu tỏ ra bất lực hoặc có thái độ độc tài th́ khó ḷng họ giúp ḿnh. 

Ông Hồ trả lời: 
- Ủy ban địa phương làm bậy, chứ chính phủ không có ư chuyên quyền! 

Cụ hỏi đi hỏi lại: 
- Thế họ nói chính phủ là CS, thực chăng? 

Tôi (HXH) nói: 
- Cụ đă nghe, vậy th́ có thật! 

Ông Hồ chống chế: 
- C̣n nói chính phủ độc tài, th́ có đâu. Trong nội các có nhiều người không phải ở trong mặt trận Việt Minh. 

(Kư văng về Hồ Chủ Tịch của GS Hoàng Xuân Hăn) 

Khi lập căn cứ Tân Trào, rồi mời các nhóm quân nhân Mỹ, chuyên viên t́nh báo đến huấn luyện, đồng thời ông Hồ xin hợp tác làm gián điệp, báo cáo tin tức Nhựt cho Mỹ, ông Hồ giải thích với các giới chức Mỹ ở đây những cán bộ lănh đạo Việt Minh đă bị mật thám Pháp vu cáo là CS! (Pháp không vu cáo, ông Hồ nói dối). Rơ ràng, ông Hồ ngụy biện đến trâng tráo. 

Tờ báo Thông tin của Việt Minh, số ra ngày 30/9/45 có đăng tiểu sử ông Hồ với tựa Nguyễn Ái Quốc, một gương cách mạng: 

Nguyễn Ái Quốc sinh năm 1891, quê ở huyện Nam Đàn (Nghệ An), con cụ phó bảng Sắc. Ông học trường tỉnh 4 năm, th́ phải theo hai thân vô Huế học trường quốc học. Sau khi đậu bằng Thành Chung, ông liền nghĩ đến việc đi ngoại quốc... Rơ ràng ông Hồ bịp! Ông chỉ học tới lớp 7 mà thôi (Xem “Mặt Thật” của Bùi Tín, trang 95). 

“Ông thông minh lắm, đến New York (nước Mỹ) ông mới học tiếng Anh, đến Marseille ông mới học tiếng Đức, đến Paris mới học tiếng Nga, và học tiếng nước nào ông chỉ học có một tháng!” 

Một đoạn khác, tiểu sử bịa đặt viết: 

“Ở Moscu không đầy nửa năm, ông lại phải đi Tàu v́ ở Quảng Đông nhiều bạn đồng chí đang chờ đợi ông. Họ gọi ông sang để tổ chức một liên đoàn những dân bị trị để kiểm điểm các cuộc vận động cách mệnh của anh em trong nước.....” 

Sự thật, ông được cộng sản quốc tế gởi sang Trung Hoa, nhiệm vụ bên ngoài là làm thông ngôn cho Borodin, nhưng bí mật là tổ chức đảng CS và huấn luyện, kết nạp thanh niên vào tổ chức nầy. Ông là kẻ mộ quân cho cộng sản quốc tế mới đúng nghĩa. Chúng tôi rất may mắn được Tiến sĩ Vũ Ngư Chiêu cho phép sử dụng chừng khoảng 400 tờ báo đủ loại, từ nhiều phía, đủ các khuynh hướng chính trị, nên mới khám phá được những sự lừa bịp của ông Hồ và Mặt Trận Việt Minh từ những năm 1941 tới 1954. 

C̣n về việc Trung Tá Dewey, trưởng toán OSS của Mỹ, trong khi chờ đợi phi cơ rời Sàig̣n, bị Việt Minh phục kích giết chết trên đường từ phi trường Tân Sơn Nhứt về trụ sở OSS. Cuộc điều tra cho biết lính Việt Minh đă giết Dewey, v́ muốn giết bất cứ người da trắng nào, trong khi tướng Gracey không cho phép xe chở Dewey trương cỡ Mỹ. Việc nầy khiến Hồ Chí Minh viết thư gởi tổng thống Truman để xin lỗi và chia buồn về cái chết nầy ngày 29/9/45. Việc rơ ràng như vậy, nhưng báo Thông Tin của Việt Minh lại ngụy biện bằng việc đăng lên trang nhứt, số ra ngày 30/9/45 như sau: 

“Cải chính tin hăng “United Press” nói quân VN đă bắn chết viên quan năm Mỹ Dewey tại Nam Bộ”. 

“Bộ tuyên truyền chính phủ VN Dân Chủ Cộng Ḥa tỏ ư ngạc nhiên về tin của hăng thông tin United Press của Mỹ, tố cáo quân VN đă bắn chết viên quan năm người Mỹ Dewey và làm bị thương nhiều người trong bộ tham mưu của ông ta. 

Hăng thông tin United Press đă lượm những tin nầy do người Pháp ném ra và việc giết chết viên quan năm Mỹ, làm bị thương những người tùy tùng của ông ta, là do lính Pháp bắn để vu vạ cho người Nam. Người Pháp hiện đang dùng tất cả thủ đoạn khiêu khích để ly gián dư luận thế giới, nhứt là dư luận Mỹ đối với cuộc kháng chiến chính đáng của dân tộc Việt Nam”. 

Rơ ràng vừa ăn cướp vừa la làng. Đó là thái độ phản trắc, lừa dối tự bản chất của Việt Minh Cộng Sản từ khi thành lập đảng nầy năm 1930 đến nay. 

Một đoạn khác, Tin Chiến Sự nói một người lính Việt Nam, nhờ có súng liên thanh bắn chết một lúc 150 tên giặc Pháp. Nếu ai đă từng cầm súng th́ biết rơ không thể nào có súng liên thanh, dù đại liên tối tân như vào năm 1975, cũng không thể bắn chết 150 người lính Pháp một lượt. Giấu đầu hở đuôi. Chỗ khác, tờ báo Độc Lập của đảng Cộng Sản (núp dưới tên đảng Dân Chủ trá h́nh) đă viết “Mặt trận Thị Nghè, quân Pháp thất bại năng nề, để lại 500 xác chết...” Đây cũng là một tin vịt cồ. Chưa có trận giặc nào ở Đông Dương mà một lần Pháp thua, phải để lại 500 xác chết (con số tṛn). 

Những dẫn chứng trên đây, dựa vào các điều đăng trên báo của Việt Minh cộng sản từ năm 1945, chúng tôi đă vạch trần được các thủ đoạn dối trá, phản trắc, lừa bịp của ông Hồ và đảng Cộng Sản ngay từ khi mới cướp chính quyền. Lần lượt chúng tôi sẽ dẫn chứng các thủ đoạn lừa dối mà đồng bào không ngờ, tưởng là thật. 

C̣n về việc xin phép ra báo, Việt Minh vừa nói dễ dàng, nhưng phía dưới lại nói trái ngược, mâu thuẫn với phía trên. Tờ Cứu Quốc, số ra ngày 29/9/45 đăng tin: 

“Từ khi chính quyền nhân dân thành lập, việc cho phép xuất bản báo rất dễ dàng, nhưng phía dưới nói ngược lại... người xin xuất bản báo phải có đủ tín nhiệm (làm sao biết?) với quốc dân và không mưu mô tư lợi, từ nay việc xuất bản báo phải chấp hành 3 nguyên tắc: 

- Báo của đoàn thể sẽ được phép dễ dàng (lại dễ dàng!) hơn báo cá nhân (tại sao xuất bản báo dễ dàng mà lại cá nhân th́ khó?) 

- Báo xuất bản phải có mục đích và tôn chỉ rơ ràng và thiết thực lúc nào cũng theo đúng (đúng cái ǵ?) 

- Lư lịch và hạnh kiểm của người xin xuất bản, phải điều tra kỹ trước khi cho phép” 

như vậy, chúng ta thấy chính phủ Việt Minh nói một đàng, làm một nẻo, vừa mâu thuẫn vừa trái ngược. Cũng tờ báo ấy, phía dưới có “Thông áo về việc xuất bản sách”. “Bắt đầu từ 1/10/45, các sách xuất bản phải có giấy phép của Bộ Tuyên Truyền cấp cho. Các giấy phép do Pháp hay Nhật cấp đều vô giá trị, Đơn xin xuất bản phải gửi đến bộ Tuyên truyền”. 

Xin nhắc lại, trước đó Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ Tuyên Truyền đă tuyên bố “sẽ băi bỏ kiểm duyệt trong thời gian sắp tới”, băi bỏ đâu chưa thấy, chỉ thấy càng ngày Việt Minh càng kiểm soát chặt chẽ hơn việc xuất bản sách, báo của các đảng quốc gia ngoài Việt Minh. 

C̣n nói về Tuần Lễ Vàng, tờ báo Cứu Quốc số ra ngày24/9/45 đăng tin như sau: “Ngày cuối cùng của Tuần Lễ Vàng. Ngày 23/9/45. Đây là một ngày mong đợi để được biết mặt người nhận chức xung phong Tuần Lễ Vàng và được biết nhà đại phú hào Hoàng Diệu đă rục rịch (?) mua ảnh cụ Hồ với giá hy sinh v́ nước là một triệu bạc.” (Việc nầy không bao giờ xảy ra). 

Rồi Tuần lễ Vàng thu ít quá v́ giới tư sản không hưởng ứng. Ông Hồ ra lịnh hoăn để kéo dài. Tờ báo viết tiếp: “Cái đám rước đi rong phố, làm cho người ta tưởng đi báo một tin mong đợi. Trái lại, nó đập vào mắt người ta một tấm biển báo hoăn bữa lễ bế mạc v́... trời mưa!” 

Nhưng biết đâu, ngày bế mạc hoăn thêm một thời gian, cho các nhà giàu nghĩ thật kỹ đối với tổ quốc, đối với Tuần Lễ Vàng, ḿnh đă làm tṛn nhiệm vụ hay chưa? 

Ở trang 2 của tờ báo nầy có mấy câu “ca dao“ 

Em c̣n bốn lạng hồi môn 
Với hai chiếc nhẫn dính hôn chạm rồng 
Đôi ta thuận vợ thuận chồng 
Đem dâng tổ quốc một ḷng như nhau 
Vàng giúp nước mất đi đâu? 
Tự do độc lập về sau hưởng nhiều” 

C̣n việc ông Hồ sử dụng số vàng cứu đảng ra sao, chúng tôi đă nói rơ ở các bài trước. Nếu không có số vàng ấy, chưa chắc các tướng lănh Trung Hoa giúp ông Hồ lập chính phủ như ông muốn, và đảng cộng sản của ông cũng phải thất bại! 

Vậy vàng cứu đảng hay vàng cứu tổ quốc? 

Báo Cứu Quốc số ra ngày 31/8/45, có đăng một bài rất dài, kêu gọi mọi người đoàn kết chung quanh chính phủ Mặt Trận Việt Minh. Báo ấy nói: “Có người hiện thời vẫn c̣n giữ thái độ trung lập hoặc thờ ơ trước thời cuộc, và tưởng rằng công cuộc giành độc lập là công việc của Việt Minh. Thực ra Việt Minh chỉ là kẽ lănh đạo (ai bầu ra?)...quốc dân phải tham gia một cách thành thật vào công cuộc ủng hộ chính phủ...” 

Việt Minh cứ ngụy biện và lừa dối rằng họ không phải là CS. Tuy nhiên, nhiều người biết rơ. Họ đàm tiếu v́ CS chỉ phục vụ quyền lợi quốc tế vô sản, tức Liên Xô (lúc đó). Kính mời độc giả đọc tiếp một đoạn nữa: “Có người lầm tưởng Việt Minh là CS. Sự thật Việt Minh là một tổ chức mặt trận gồm cả đảng CS, đảng Dân Chủ và nhiều đoàn thể cứu quốc, cùng một mục đích làm cho dân tộc hoàn toàn độc lập trong lúc nầy, như vậy đảng CS chỉ là một bộ phận trong Việt Minh, hoặc mắc lừa sự tuyên truyền phá hoại của những bọn phản động, chúng muốn chia rẽ mặt trận dân tộc thống nhứt của chúng ta.” 

Rơ ràng Việt Minh chính là CS v́ các tổ chức cứu quốc là của CS, và đảng Dân Chủ của Dương Đức Hiền mới lập ra, chỉ có vài mươi người, được móc nối trước đó chừng hai tuần lễ (16 - 17 tháng 8 năm 1945) để làm b́nh phong cho CS núp bóng, ngụy trang. Vậy mà họ lại nói: Ai nói Việt Minh là CS là không hiểu Việt Minh, là mắc lừa bọn phản động....? 

Quư độc giả có thấy cách ngụy biện, rồi vu cáo hễ ai nói Việt Minh là CS là.....bọn phản đông! Thời đó, ai bị kết tội phản động chỉ có nước bị cắt tiết hoặc đi ṃ tôm. 

Sáu năm sau, Việt Minh hiện nguyên h́nh là CS. Họ bắt đầu loại bỏ những nhân sĩ không cùng đảng phái với Việt Minh, hoặc nhân sĩ độc lập ra khỏi thành phần chính phủ kháng chiến. Trong hàng ngũ cán bộ, quân đội (gọi là bộ đội), những ai thuộc thành phần tiểu tư sản, con cái địa chủ, hoặc các gia đ́nh giàu... đều bị loại bỏ, lên án, rồi đưa ra đấu tố để giết một cách dă man. Chiến dịch Chỉnh huấn, rồi Cải cách ruộng đất đă giết khoảng 200.000 người mà trước đó đă góp vàng, góp tiền trong Tuần lễ vàng, Tuẫn lễ văn hóa, và được báo Cứu Quốc ca ngợi ra ră hàng tháng trời....Những địa chủ không c̣n là nhân dân như thời đóng góp vàng cho độc lập nữa. Bây giờ họ trở thành kẻ thủ của nhân dân. 

Ông Vũ Thư Hiên viết trong Đêm Giữa Ban Ngày: “Tôi được biết chỉnh huấn vào năm 1951. Chỉnh huấn là chuyện hết sức lạ lùng đối với chúng tôi, những chàng trai học tṛ vừa xếp bút nghiên lên đường kháng chiến. Đến chỉnh huấn mới ngă ngửa rằng không phải. Đi theo cách mạng (không c̣n là kháng chiến) trước hết là để cải tạo những tư tưởng thối tha, bao giờ cũng sẵn có trong ḿnh như một thứ tội lỗi tổ tông. Phải cải tạo tư tưởng để xứng đáng là người của đảng (viết hoa).” 

“Những cán bộ vừa dự chỉnh phong ở Hoa Nam về........Họ ít cười, ít nói, trong bộ đồng phục cán bộ Trung Quốc với cây bút Kim Tinh cày trước ngực, với cuốn sổ tay có h́nh Mao chủ tịch phương phi.......” (Sách đă dẫn, trang 158) 

Trong lịch sử nước nhà từ hơn 1000 năm qua, có triều đại nào rước người ngoại lại (Trung Quốc) về để chỉ huy giết hại đồng bào như thời Cải cách ruộng đất ngoài Bắc của CS trong thập niên 1950 không? 

Tội ác của Hồ Chí Minh và tập đoàn CS là chuyện dài vô tận. Ông Hồ gây nhiều tội ác, làm cho nước nhà kiệt quệ, mà hậu quả của nó c̣n di hại đến ngày nay: Một nước VN Cộng Sản nghèo nàn, lạc hậu 

Hứa Hoành

HOME