Đảng Cộng Sản Việt Nam Qua Những Biến Động Trong Phong Trào Cộng Sản Quốc Tế . (8)
( Nguyễn Minh Cần )
6. Xin nói thêm một chuyện "lèm nhèm" tương tự nữa: cái gọi là phong trào Xô-viết Nghê.-Tĩnh. Nếu nói đúng sự thật th́ trong cuộc nổi dậy mạnh mẽ và dũng cảm của nông dân hồi tháng 8 - 9 năm 1930, không một nơi nào ở hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh đă lập ra xô-viết cả. Hồi đó, ở một số vùng nông dân nổi dậy, hào lư sợ hăi bỏ chạy, dân làng cử vài người đứng ra lo một vài việc ở xă thôn, và tùy nơi gọi đó là "xă bộ", "xă bộ nông", "thôn bộ", "thôn bộ nông" hoặc không gọi tên ǵ cả. Thế nhưng khi được tin nông dân nổi dậy ở Nghê.-Tĩnh, Nguyễn Ái Quốc đă vội vă báo cáo hồi tháng 11 năm đó cho QTCS và Quốc tế Nông dân (một tổ chức quần chúng "hữu danh vô thực" của QTCS) là: "Hiện nay ở một số làng đỏ, Xô-viết nông dân đă được thành lập". Từ đó, cái tên Xô-viết Nghê.-Tĩnh được tung ra và trở thành "lịch sử": sau này, ban lănh đạo ĐCSVN cố nói lấy được là ở Nghê.-Tĩnh đă có các xô-viết, đă có phong trào Xô-viết Nghê.-Tĩnh. Trong lúc đó, chính những người viết sử của đảng đă phải thừa nhận trên giấy trắng mực đen như sau: "về chủ trương thành lập chính quyền Xô-viết th́ hồi đó không đồng chí nào nhận được chỉ thị hoặc nghe phổ biến" và "khi xă bộ nông đă nắm quyền hành ở nông thôn mà vẫn chưa có quan niệm rơ là ta đă giành được chính quyền". Điều đó nói lên ǵ? Một là, ngay ở Nghê.-Tĩnh không đâu có chủ trương hay ư định lập chính quyền, chứ nói ǵ đến chính quyền xô-viết; hai là, chính ĐCSVN cũng không có chủ trương lập chính quyền xô-viết; và ba là, đảng viên và dân chúng ở các địa phương đó không hề có ai biết "xô-viết" là cái ǵ cả. Thế mà... úm ba la... lại "có" các "xô-viết"! Lại "có" phong trào "Xô-viết Nghê.-Tĩnh"! Những người viết sử đảng buộc phải xác nhận những điều thực tế nói trên trong sách "Xô-viết Nghê.-Tĩnh", lại cố gượng gạo giải thích: "Đảng đă xác nhận rằng ở Nghê.-Tĩnh đă có chính quyền Xô-viết là căn cứ vào sự hoạt động và những chức năng của chính quyền ấy" (những câu trong ngoặc kép của cả đoạn này đều trích từ sách: "Xô-viết Nghê.-Tĩnh". Hà Nội, 1962, tr. 11, 92-93). Đó là kiểu ngụy biện, nói lấy được muôn thuở của những người cộng sản. Thử hỏi: thế th́ v́ sao sau này chính quyền do ĐCS lập ra cũng có "sự hoạt động và những chức năng" đúng như vậy lại không gọi là xô-viết?
Trong việc này có thể có hai khả năng. Hoặc là hồi đó, thấy QTCS đang đề ra nhiệm vụ trước mắt cho các ĐCS là "xô-viết hóa các nước", nên Nguyễn Ái Quốc báo cáo như thế để làm đẹp ḷng cấp trên. Hoặc là cán bộ QTCS gợi ư cho Nguyễn Ái Quốc báo cáo như thế để cổ động các nước khác theo gương lập ra các xô-viết. Khả năng đầu nhiều hơn, nhưng dù khả năng nào đi nữa th́ đó cũng là sự lừa dối lịch sử.
Trong cuộc nổi dậy của nông dân Nghê.-Tĩnh, lần đầu tiên trong lịch sử, những người cộng sản Việt Nam ở vùng này đă hé ra cho mọi người thấy rơ bộ mặt thật của "chuyên chính vô sản" qua những chính sách và hành động ác liệt của họ, như "Trí, Phú, Địa, Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ"... Đối tượng hàng đầu bị "đánh" là trí thức, mà trí thức ở làng xă Nghệ Tĩnh hồi đó là những ai th́ độc giả có thể h́nh dung được, thiết tưởng không cần phải kể rạ
Nói cho công bằng, khởi đầu chỉ có vài cuộc đấu tranh tự phát, sau đó một vài người trong Kỳ bộ Trung Kỳ, chứ không phải cả Kỳ bộ, mới chủ trương phát động cuộc nổi dậy phiêu lưu này. Thường vụ Trung ương ĐCSVN ở trong nước do Trần Phú làm tổng bí thư th́ hoàn toàn không hay biết ǵ hết về chủ trương này. Thường vụ Trung ương bị đặt trước "việc đă rồi", rất bị động, đă phê phán mạnh mẽ tính chất manh động, tả khuynh của phong trào Nghê.-Tĩnh và rất bực ḿnh v́ sự báo cáo vội vă của Nguyễn Ái Quốc với QTCS. Đây là một trong nhiều việc khác thúc đẩy Trung ương ĐCS ở trong nước, một thời gian sau đó, đă gửi thư lên BCH QTCS nói lên sự bất b́nh của ḿnh đối với Nguyễn Ái Quốc. Người viết bài này đă được đọc nguyên văn bức thư đó tại kho lưu trữ của QTCS (nay là RSKHIDNI). Đây là nội dung một đoạn: ... "Liên la.c. Xin các đồng chí hăy viết trực tiếp cho chúng tôi, v́ rằng khi Quốc (tức là Nguyễn Ái Quốc - NMC) truyền đạt th́ anh ta nói quá vắn tắt và đôi khi anh ta đưa ư kiến riêng của cá nhân vào mà không xin ư kiến các đồng chí, và cũng không báo cho các đồng chí biết, dù anh ta chỉ là liên lạc viên thôi. Chúng tôi cũng viết trực tiếp cho các đồng chí. V́ sao Quốc lại cứ liên lạc với TƯ và Bắc Kỳ bộ, ở đâu anh ta cũng ra mệnh lệnh, ở đâu anh ta cũng đ̣i báo cáo. T́nh trạng như thế làm cho chúng tôi cực kỳ khó khăn (trong nguyên văn là "khó khăn khủng khiếp" - NMC). Thậm chí các đồng chí ở các Kỳ bộ hỏi chúng tôi: "Ai lănh đạo chúng tôi, TƯ hay là Quốc?" Chúng tôi hy vọng rằng từ nay về sau, về các vấn đề có liên quan đến đảng chúng tôi, các đồng chí sẽ liên lạc trực tiếp với TƯ và các đồng chí sẽ giải thích cho Quốc rằng t́nh trạng đă xảy ra vừa qua là không b́nh thường. Nếu Kỳ bộ phải làm báo cáo cho khắp nơi và nhận mệnh lệnh và chỉ thị từ khắp nơi, th́ như vậy chúng tôi sẽ rất khó khăn trong việc cung cấp t́nh h́nh chính xác cho các đồng chí và điều đó đặc biệt gây ra nhiều khó khăn cho sự lănh đạo của TƯ đối với toàn thể bộ máy của ḿnh. Chúng tôi yêu cầu các đồng chí giải thích ngay cho Quốc trách nhiệm của anh ta là ở việc ǵ, và đ̣i anh ta phải chuyển giao cho các đồng chí tất cả những ǵ anh ta nhận từ chúng tôi (báo, truyền đơn, thông tri, v.v...). Từ nay trở đi, chúng tôi sẽ gửi trực tiếp đến các đồng chí những báo cáo và thư từ bằng tiếng Pháp, c̣n Quốc th́ chỉ có nhiệm vụ chuyển lại các đồng chí mà không cần phải giữ lại ở chỗ anh ta và tự ḿnh nghiên cứu"... Để bạn đọc thấy rơ vấn đề, người viết cố ư trích dịch từ nguyên bản đoạn có liên quan đến Nguyễn Ái Quốc trong thư của TƯ ĐCS Đông Dương đề ngày 2.7.1931, viết bằng tiếng Nga và tiếng Pháp, có ghi chữ Tối mật, hiện lưu giữ tại RSKHIDNI ở Kho 495, Bảng kê 154, Hồ sơ 463, toàn văn bức thư ở trang 147-156, riêng đoạn đă dẫn trên đây do chúng tôi dịch ở trang 156. Có thể tin chắc rằng hồi đó, Trung ương ĐCSVN ở trong nước đă nắm được "tính cách" Nguyễn Ái Quốc cũng như "động cơ" của việc ông Nguyễn vội vă báo cáo với QTCS về các "xô- viết" tưởng tươ.ng.
7. Với thực chất đảng-hội kín của những kẻ âm mưu, ĐCSVN đặt ra một thứ kỷ luật sắt vô cùng nghiêm ngặt theo đúng tinh thần của Stalin. Nhiều người mới vào ĐCS thường không hiểu được v́ sao lại gọi là "kỷ luật sắt"? Hồi năm1929, đại hội Việt Nam cách mạng thanh niên đồng chí hội (sau này xin viết tắt là Đồng chí hội), tổ chức cộng sản đầu tiên ở Việt Nam tự đặt cho ḿnh nhiệm vụ "chỉ huy cách mạng Việt Nam... lập vô sản chuyên chính, làm cho cách mạng thế giới chóng thành", đă quy định h́nh thức "kỷ luật sắt" xử tử đối với các đảng viên phạm một trong những tội như: theo địch, làm hại đến an toàn của đồng chí, cố ư làm sai chỉ thị, mưu phá hoại hội, cố ư làm lộ bí mật (xem: "Lịch sử cận đại Việt Nam". Hà Nội 1963, t.4, tr.204). Điều đó chắc ít đảng viên cộng sản ngày nay được biết, cũng như không mấy ai được biết về những vụ xử án tử h́nh của tổ chức cộng sản đầu tiên ấy ở Việt Nam. Chẳng hạn, "vụ giết người ở đường Barbier, Sài G̣n" (nay là đường Lư Trần Quán, thuộc phường Tân Định, quận 1) hồi năm 1929 mà nạn nhân là một người lănh đạo Kỳ bộ Nam Kỳ của Đồng chí hội bí danh là Lang đă bị Kỳ bộ xử bí mật tuyên án tử h́nh v́ tội "đă cưỡng ép nữ đồng chí Trần Thị Nhất bí danh là Lê Oanh 18 tuổi". Các tội phạm trong vụ giết người này là Tôn Đức Thắng, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Kim Cương, Nguyễn Duy Trinh, v.v... đă bị Ṭa án đại h́nh Sài G̣n kết án nặng ngày18.7.1930 (tài liệu sưu tầm của nhà báo Như Phong Lê Văn Tiến). Hồi tháng 4.1994, người viết cũng đă được đọc về vụ án này trên một tài liệu gửi đến QTCS nhan đề "Từ bản cáo trạng của Tổng công tố Sài G̣n chống những bị cáo của vụ án ở đường Barbier" tại RSKHIDNI ở Kho 495, Bảng kê 154, Hồ sơ 564, trang 62-72, trong đó có đưa ra một chi tiết đáng nói ở đây: người bị giết tên là Tan Đức Toang (v́ phiên âm từ tiếng Nga nên chúng tôi không rơ họ Trần hay Tân và tên Toáng hay ǵ khác), người này đă đánh Tôn Đức Thắng, nên bị đuổi ra khỏi đảng, sau đó anh ta lập ra tổ chức biệt phái Nam Kỳ Công hội (nếu dịch theo sát tiếng Nga là Liên hiệp nghiệp đoàn Nam Kỳ). Đó là lư do bị giết. Cũng trên tài liệu này có ghi ḍng chữ khó hiểu này: "có chú thích của M (?) - chúng tôi cho rằng cải chính điều bịa đặt của ông công tố về việc phân liệt là thừa". Dù nh́n dưới khía cạnh nào th́ vụ án giết người này cũng đă xảy ra thật và những người phạm tội cũng là những con người có thật.
Nói cho công bằng th́ QTCS đă gửi thư phê phán h́nh thức kỷ luật tử h́nh (thành văn) ấy trong điều lệ của Đồng chí hô.i. Phê phán th́ phê phán, nhưng thật ra, ngay trong ĐCS bolshevik Nga/Liên Xô thậm chí khi đă nắm quyền rồi mà h́nh thức kỷ luật tử h́nh (bất thành văn) ấy vẫn c̣n được áp dụng: hàng nhiều thập niên dưới thời Stalin, hàng triệu cán bộ, đảng viên đă bị hành quyết chỉ v́ cái "tội" bất đồng chính kiến hoặc phê b́nh "lănh tụ" hoặc chẳng có tội ǵ cả! Thế th́ sự phê phán đó của QTCS c̣n có nghĩa lư ǵ? Chính v́ thế, ở Việt Nam, trong thời kỳ ĐCS c̣n hoạt động bí mật đă có nhiều đảng viên chỉ v́ bị lănh đạo nghi ngờ mà bị đảng thủ tiêu. C̣n trong thời kỳ ĐCS đă nắm chính quyền th́ những đảng viên bất đồng chính kiến với lănh đạo đều bị lănh đạo "chấm dứt sinh mệnh chính trị", c̣n vợ con, anh em, bà con, bè bạn đều bị vạ lây. Đó là chưa nói đến sự bắt bớ, giam cầm, tra tấn, hành hạ, quản chế, tù tội, có người chết trong tù ngục, có người chết khi bị tù tại gia. Ngoại trừ đảng phát xít và ĐCS, không một chính đảng nào với tư cách là một tổ chức xă hội trong thế giới văn minh này mà có một thứ "kỷ luật sắt" như thế. Kỷ luật sắt đó là một lưỡi gươm Damocles lơ lửng treo trên đầu mọi người bắt họ phải tuyệt đối phục tùng kẻ thống tri..
8. Là một "hội kín của những kẻ âm mưu" hoạt động trong điều kiện cực kỳ khó khăn dưới chế độ thực dân, cố nhiên, ĐCS phải coi trọng nguyên tắc bí mật để bảo vệ ḿnh và thực hiện được ư đồ cướp chính quyền. Đó là điều đương nhiên. Thế nhưng, khi đảng đă cướp được chính quyền rồi, nguyên tắc bí mật chẳng những không giảm bớt mà lại càng tăng cường thêm, phạm vi giữ bí mật càng rộng thêm, đối tượng giữ bí mật càng nhiều lên, các đề tài giữ bí mật được liệt kê ngày một dài ra. Ngay trong ĐCS, một chế độ giữ bí mật được "quy chế hóa" rất chặt chẽ, cực kỳ tinh vi đến nỗi chẳng những dân chúng mà cả cán bộ đảng viên cũng bị tước mất quyền được thông tin khách quan và chính xác. Có thể nói, nguyên tắc giữ bí mật trong ĐCS được thực hiện theo "chế độ khoanh ṿng". Vấn đề này chỉ có vài người trong BCT được biết (ṿng 1), vấn đề kia chỉ BCT được biết (ṿng 2), vấn đề nọ không phổ biến ra ngoài TƯ (ṿng 3). Vấn đề nào chỉ phổ biến đến bí thư tỉnh và thành phố (ṿng 4) th́ các ban thường vụ tỉnh và thành phố không được biết (ṿng 5), vấn đề nào chỉ phổ biến đến thường vụ tỉnh ủy, thành ủy th́ các tỉnh ủy viên, thành ủy viên không được biết (ṿng 6), v.v... cứ thế đi xuống tận cơ sở. Khi đến đảng viên và người dân th́ sự thật bị bóp méo đến chục lần rồi và trở thành điều dối trá trắng trợn! Mà thật ra những điều gọi là "bí mật" có phải là bí mật ǵ ghê gớm cho cam, lắm lúc đó chỉ là những thông tin mà ở các nước dân chủ đăng đầy trên các báo, ai cũng có thể đọc được! Giữ bí mật để độc quyền thông tin, độc quyền bưng bít và xuyên tạc sự thật là một trong những nền tảng của chế độ độc tài toàn trị. Và đó cũng là một đặc quyền của các đẳng cấp thống trị!
9. ĐCSVN theo nguyên tắc tập trung dân chủ, điều đó có nghĩa là: tập trung là căn bản, c̣n dân chủ chỉ là h́nh thức. Nguyên tắc này bảo đảm sự tồn tại măi măi của một kẻ độc tài hay một nhóm độc tài toàn quyền thao túng công việc đảng và nhà nước, độc tôn thống trị toàn xă hô.i. Cứ nh́n lề lối sinh hoạt nội bộ ĐCSVN cũng đủ thấy được điều đó. Chẳng hạn, nói về đại hội toàn đảng và đại hội các cấp. Vấn đề không chỉ là phải họp đều kỳ (thực ra trước đây TƯ thường lấy nê hoàn cảnh khó khăn để kéo dài khoảng cách giữa các đại hội), mà c̣n - quan trọng hơn - cách tổ chức thế nào để bảo đảm được chế độ dân chủ trong đảng. Khốn thay, điều quan tâm nhất của tập đoàn thống trị lại không phải là bảo đảm được chế độ dân chủ trong đảng, mà là bảo đảm địa vị thống trị lâu dài, măi măi của họ trong đảng-nhà nước. Thông thường khi chuẩn bị đại hội toàn quốc, BCT TƯ đưa ra một đề cương về đường lối, chủ trương, hay kế hoạch kinh tế xă hội (thường dưới dạng dự thảo báo cáo của TƯ) cho đại hội các cấp dưới thảo luận và bầu đại biểu dự đại hô.i. Đề cương này được coi là chân lư, nghĩa là đại hội các cấp chỉ có thể thảo luận theo sự hướng dẫn của cấp trên để "quán triệt", "thấm nhuần", hoặc "thêm râu ria, mắm muối", chứ không thể phản bác, không thể có ư kiến khác biệt hoặc trái ngược, càng không thể đưa ra đề cương khác để cùng thảo luận, tranh luận cho ra lẽ. Những đại biểu nào ở cấp dưới tỏ ra "thông suốt", "nhất trí cao" với đề cương của TƯ th́ mới được cử đi dự đại hội cấp trên. Theo lệnh của BCT TƯ, ban tổ chức TƯ phải có nhiệm vụ hướng dẫn các cấp dưới bầu đại biểu đi dự đại hội toàn quốc "đúng yêu cầu của TƯ". Làm như vậy, th́ chắc chắn bảo đảm trăm phần trăm đường lối cũng như thành phần nhân sự ban lănh đạo mới mà tập đoàn thống trị muốn sẽ được thông qua. Thậm chí, để chắc chắn đạt được yêu cầu của cấp trên, có khi tại đại hội đảng người ta c̣n tổ chức bầu cử thử ban chấp hành, nếu không đúng ư lănh đạo th́ lại tiếp tục "đả thông"! Đấy, bằng cái gọi là "tập trung dân chủ" và "dân chủ có lănh đạo" như thế, tập đoàn thống trị duy tŕ lâu dài quyền lực của ḿnh trong đảng, trong nhà nước và xă hộị
Home Xem Tiếp >>>>