Đảng Cộng Sản Việt Nam Qua Những Biến Động Trong Phong Trào Cộng Sản Quốc Tế . (4)
( Nguyễn Minh Cần )
D. Stalin đối với ĐCS và QTCS
Ở đây, người viết sẽ chỉ nói một vài sự kiện cụ thể làm nổi bật thái độ và hành động của kẻ độc tài với ĐCS và QTCS, mà không nhắc đến những quan điểm thường được tán tụng trên sách báo chính thức của ĐCSLX (v́ thật ra Stalin chỉ lặp lại những điều Lenin nói).
Đối với ĐCS:
Khi Lenin c̣n sống, Stalin đă thấy rất rơ toàn bộ tính chất lợi hại của bộ máy đảng-nhà nước xô-viết với tính cách một công cụ sắc bén, ngoan ngoăn trong tay một nhúm người để thống trị đất nước và xă hô.i. Cho nên khát vọng mănh liệt nhất của ông là nắm bằng được bộ máy ấy để thu tóm được toàn bộ quyền lực tối thượng trong nước và xă hô.i. Trên thực tế, Stalin không đưa ra một quan điểm "lư luận" nào khác những điều ông đă thừa kế của Lenin về ĐCS và về chế độ cực quyền xô-viết mà Lenin đă đặt cơ sở, c̣n ông th́ "hoàn thiện" chúng đến cao độ khi trị v́ trên một đế quốc rộng lớn nhất thế giớị
Để nói về quan điểm "lư luận" riêng của Stalin về ĐCS, người ta thường nhắc tới lời tuyên bố sau đây của ông: "ĐCS cũng là một loại như giáo đoàn những chevaliers de lordre des Porte-Glaive" (xem: "Stalin Toàn tập", t.5, tiếng Nga, tr.71, các bản dịch ra tiếng Việt đều ghi là "đoàn kỵ sĩ mang kiếm", không rơ nghĩa lắm, nên xin phép dùng nguyên tiếng Pháp với vài lời giới thiê.u. - NMC). Xin nói qua vài nét lịch sử. Giáo đoàn này gồm những hiệp sĩ Đức được thành lập năm 1202 để xâm chiếm vùng Đông Baltic và sau đó tiến công vào lănh thổ Nga. Tên như thế là do phù hiệu của họ trên mũ giáp là một thanh kiếm và thánh giá. Đến năm 1236, giáo đoàn bị đánh bại nặng nề và năm 1237 tàn quân nhập vào một giáo đoàn khác. V́ thế sự ví von này của Stalin lộ rơ ư đồ "quân sự hóa đảng" để thực hiện âm mưu bành trướng. Điều này thể hiện rơ nét nhất từ những năm 30 dưới thời Stalin - đảng cộng sản đă là một "tổ chức quân sự hóa" đến cao độ và hoàn toàn mất hết những dấu vết dân chủ ít ỏi c̣n sót lại trước đây. Tại hội nghị trung ương đảng hồi tháng 2.1937, tức là trong thời kỳ đại khủng bố ác liệt nhất, Stalin tuyên bố: "Trong đảng ta, có 3-4 ngàn người lănh đạo cao cấp, có thể nói đó là hàng tướng lĩnh của đảng. Sau đó, là 30-40 ngàn người lănh đạo trung cấp, đó là hàng sĩ quan của đảng. Rồi đến khoảng 100-150 ngàn cán bộ chỉ huy cấp dưới. Có thể nói đó là những hạ sĩ quan của đảng" (xem: RSKHIDNI. F.17. Op.12. D.612. Vyp. III. L.35). Cố nhiên, tổng tư lệnh tối cao "đạo quân" đó là Stalin.
Một lời tuyên bố khác của Stalin nữa cũng rất đáng được chú ư v́ nó lộ rơ tư tưởng thật của kẻ độc tài: "ĐCS là công cụ của chuyên chính vô sản" (xem: Stalin I. "Những vấn đề của chủ nghĩa Lenin", M.1945, tiếng Nga, tr. 71). Công cụ như thế nào, sau này lịch sử đă chứng tỏ. Và quan điểm của Stalin về "chuyên chính vô sản" như thế nào th́ xin bạn đọc hăy suy xét qua câu nói sau đây của ông ta mà Boris Bazhanov, cựu thư kư riêng của Stalin (từ 9.8.1923 đến 1.1.1928), đă kể lại trong hồi kư: ngày 17.6.1924, tức là sau đại hội 12, Stalin đọc báo cáo ở lớp huấn luyện các bí thư huyện ủy, ông ta đă nói thẳng rằng: "hiện nay chuyên chính vô sản về thực chất được thay thế bởi chuyên chính của đảng" (xem: "Hồi kư của cựu thư kư của Stalin", xuất bản ở Pháp 1980, ở Nga 1992, tr. 129). Nếu nói trắng ra th́ chuyên chính của đảng có nghĩa là chuyên chính của một người: Stalin. V́ thế, ông ta phải chiến đấu để giành quyền chuyên chính đó.
Sau đây, chỉ xin nói đến mấy việc:
a. Giành cho bằng được vị thế chính thống để "nối ngôi" và nắm lấy ĐCS.
Đọc tiểu sử Stalin, ta thường gặp những nhóm từ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần -"Stalin là người bạn chiến đấu gần gũi nhất của Lenin", "người học tṛ kiệt xuất của Lenin", "người kế tục sự nghiệp của Lenin", hoặc thường được nghe kể nhiều về "t́nh bạn vĩ đại giữa hai lănh tụ" trước cuộc đảo chính tháng 10.1917. Những điều đó là sự xuyên tạc lịch sử có dụng ư.
"T́nh bạn vĩ đại" như thế nào? Sự thật là trước tháng 10.1917, đối với Lenin th́ Dzhugashvili-Stalin chỉ là một người nào đấy trong đám "những người cách mạng chuyên nghiệp" mà thôi. Tháng 12.1905, Stalin đi họp hội nghị đảng ở Tammerfors và ở đấy có Lenin đến dự ho.p. Trước tháng 10.1917, cũng có vài lần Stalin được đi dự đại hội đảng và có gặp Lenin, nhưng Lenin cũng chẳng để ư. Thế mà sau này (1931), Stalin lại "phịa" là: "Bao giờ cũng vậy, mỗi lần tôi đi ra nước ngoài để gặp Lenin - hồi năm 1906, 1907, 1912, 1913..." (xem: Stalin I.V. "Tác phẩm", t.13, tr.121). Hồi năm 1915, Lenin cũng chỉù nhớ mang máng ai đó có bí danh là "Koba" ở trong nhóm khủng bố của đảng bolshevik vùng Caucase. Ông nhớ v́ có một việc "động trời" hồi năm 1907 ở thành phố Tiflis (sau này là Tbilisi), Koba (tức là Dzhugashvili-Stalin) đă tham gia cùng Kamo một vụ ăn cướp tiền lớn (những người bolsheviks gọi những cuộc ăn cướp này là "tước đoạt" - dựa theo khẩu hiệu của Marx "tước đoạt kẻ đi tước đoạt") đến 350 ngàn rúp để "làm tài chính" cho đảng bolshevik. Hồi đó, những người bolsheviks ở Gruzia (c̣n gọi là Georgia) nhiều lần đă làm việc "tước đoạt" như thế, nhưng vụ năm 1907 là lớn nhất. Để hiểu rơ hơn sự thật về "t́nh bạn vĩ đại" giữa Lenin và Stalin, xin trích dẫn một bức thư của Lenin gửi Zinoviev hồi năm 1915 đăng trong tập 49 bộ Lenin Toàn tập, trong thư Lenin hỏi Zinoviev: "Anh có nhớ họ của Koba không?". Zinoviev viết thư trả lời là không biết. Lúc đó Lenin mới viết thư cho Karspinsky để hỏi về điều đó: "Tôi thiết tha yêu cầu anh t́m hiểu (có thể hỏi qua Stepko hay Mikha và v.v...) họ của "Koba" (Iosip Dz... ?? Chúng tôi quên mất)..." (xem: Lenin V.I. "Toàn tập", t. 49, tiếng Nga, tr. 101 và 161). Tài liệu lịch sử đó cho thấy "t́nh bạn vĩ đại giữa hai lănh tụ" ûtrước tháng 10.1917 chỉ là huyền thoại, dù rằng giữa hai người sau đó thỉnh thoảng cũng có trao đổi thư từ với nhaụ
Cả sau khi những người bolsheviks đă cướp được chính quyền, "t́nh bạn vĩ đại" đó giữa hai "lănh tụ" cũng không có. Đây là một sự việc nữa mà ban lănh đạo cộng sản Liên Xô cứ giấu kín măi cho đến ngày khai mạc đại hội 20 (1956). Khi Lenin bị ốm nặng, Stalin cho tay chân theo dơi sát "người thầy vĩ đại" của ḿnh, thậm chí đưa cả vợ là Nadezhda Allilueva đến làm thư kư riêng cho Lenin. Biết Lenin hồi đó đang viết "cái ǵ đấy" có lẽ là không có lợi cho ḿnh, Stalin lấy cớ Lenin ốm nặng, đưa ra BCT thông qua nghị quyết hạn chế việc thông báo t́nh h́nh chính trị cho Lenin, hạn chế việc ghi chép giúp Lenin những điều do ông đọc ra... Có một lần, ngày 21.12.1922, Lenin muốn viết thư cho Trotsky, ông mới nhờ vợ là Krupskaya ghi bức thư ngắn do ông đo.c. Bà vợ đă cẩn thận xin phép bác sĩ của Lenin rồi mới làm việc này. Đến khi Stalin biết được, Stalin đă mắng Krupskaya một trận cực kỳ thô bỉ, lại c̣n dọa trừng trị bằng kỷ luật đảng. Ngày 23.12.1922, Krupskaya viết thư cho Kamenev và Zinoviev - theo lời bà - "là những người bạn gần gũi nhất của Ilich" (tức là Lenin - NMC) để cầu cứu sự bảo vệ. Hai tháng rưỡi sau, Lenin biết được chuyện này, ngày 5.3.1923, ông đă viết thư cho Stalin một bức thư với lời lẽ như sau: "... Tôi không thể dễ dàng quên được việc đó, và chẳng cần nói ǵ th́ đồng chí cũng phải hiểu là những ǵ chống lại vợ tôi, tôi cũng coi như chống lại tôi. V́ thế, tôi yêu cầu đồng chí cân nhắc xem đồng chí có sẵn sàng rút lui những lời đă nói và xin lỗi vợ tôi hay là muốn đoạn tuyệt mọi quan hệ giữa chúng ta" (xem: Lenin V.I. "Toàn tập", t. 54, tiếng Nga, tr. 330).
Không phải là "bạn" của Lenin, cũng không phải là một trong những lănh tụ nổi bật nhất của đảng bolshevik, thế th́ tại sao "quyền trượng" lại "lọt" vào tay Stalin sau khi Lenin qua đời? Đây là một vấn đề lịch sử với nhiều t́nh tiết. Nhưng trong phạm vi bài này chỉ xin đề cập tới những vấn đề liên quan đến phương diện tổ chức của ĐCS mà thôị
Hồi c̣n sống, Lenin không có chức vụ ǵ khác trong đảng, ngoài chức vụ ủy viên BCT, c̣n về mặt chính quyền ông là chủ tịch Hội đồng dân ủy. Nhưng ông là cha đẻ của ĐCS bolshevik, nên về mặt tinh thần ông có vị trí cao nhất trong đảng và ông cứ mặc nhiên sử dụng cái vị thế đó. Lănh tụ đứng thứ hai sau Lenin hồi đó là Trotsky. Kamenev và Zinoviev cũng là những lănh tụ được Lenin đánh giá cao, Kamenev là ủy viên BCT, phó chủ tịch Hội đồng bộ trưởng dân ủy, Zinoviev là ủy viên BCT, chủ tịch Ban chấp hành (BCH) QTCS. C̣n Stalin, vào cuối đời Lenin, đă được bầu làm tổng bí thư TƯ đảng vào ngày 3.4.1922. Nhưng hồi đó chức vụ tổng bí thư chỉ có chức năng tổng hợp các vấn đề để đưa ra BCT giải quyết và điều khiển bộ máy hành chính, văn pḥng của TƯ. Lenin cần một người tổ chức công việc của bộ máy TƯ đảng. V́ quan niệm chức năng của tổng bí thư như thế, nên chính Kamenev và Zinoviev đă nhường cho Stalin chức vụ đó. Nhưng khi Stalin đă là tổng bí thư trung ương đảng rồi th́ ít lâu sau, Lenin lại thấy rất lo ngại, ông muốn đại hội 13 đưa Stalin ra khỏi chức vụ tổng bí thư, thay bằng một người khác. Dù đang bị ốm nặng, hồi tháng 12.1922, đă Lenin đọc cho thư kư viết một bức thư gửi đại hội đảng và yêu cầu chỉ được bóc ra sau khi ông chết, v́ thế sau này người ta gọi nó là "di chúc chính trị của Lenin". Trong thư có đoạn viết: "Stalin là người thô lỗ quá đáng, và nhược điểm này - hoàn toàn có thể chịu đựng được giữa chúng ta với nhau và trong quan hệ giữa những người cộng sản - nhưng không thể chấp nhận được trong cương vị tổng bí thư đảng. V́ thế, tôi đề nghị các đồng chí hăy suy nghĩ để chuyển Stalin ra khỏi trọng trách ấy. Hăy cử vào vị trí của Stalin một đồng chí khác, có tính nết tốt hơn Stalin: kiên nhẫn hơn, trung thựïc hơn, lịch sự hơn và chu đáo hơn đối với các đồng chí, tính khí ít thất thường hơn, v.v..." (xem: Lenin V.I. "Toàn tập", t. 45, tiếng Nga, tr. 346).
Khi Lenin qua đời, chức vụ tổng bí thư đă ở trong tay Stalin, nên việc đầu tiên ông ta phải làm là làm sao giành được vị thế "chính thống" để được "nối ngôi". Muốn thế phải gạt cho được nhân vật thứ hai sau Lenin ra khỏi việc tổ chức và tiến hành tang lễ của Lenin. May cho Stalin là khi Lenin chết, Trotsky đang c̣n bận công tác ở miền Nam nước Nga. Stalin ra lệnh điện cho Trotsky báo sai ngày cử hành tang lễ cốt để Trotsky về Moskva sau khi tang lễ đă xong. Stalin quyết định làm những nghi lễ vô cùng trọng thể và ông giành được việc đọc diễn văn trong tang lễ để xác nhận trước toàn đảng, toàn dân sự thừa kế chính thức ngôi vị của Lenin. Trong việc kế vị này, Stalin tỏ rơ là người hiểu biết tŕnh độ văn hóa thấp kém và tâm lư sùng bái lănh tụ của đảng viên và dân chúng Nga. Trong bài diễn văn trước thi hài Lenin, Stalin lặp đi lặp lại đếùn bảy lời thề theo một lối rất "tôn giáo" gây xúc động cho nhiều người (chắc nhiều người c̣n nhớ, năm 1969, Lê Duẩn cũng bắt chước Stalin đọc năm lời thề với văn phong y hệt như vậy trước quan tài Hồ Chí Minh), nên trước mắt dân chúng và toàn đảng, ai cũng mặc nhiên thấy ngay chính Stalin là người có tư cách "chính thống" duy nhất để nhận lănh "quyền trượng" và "ngai vàng" trên đất nước Nga. Đến khi Trotsky trở lại Moskva th́ mọi việc đều đă an bài đâu vào đấy rồi: Stalin đă thâu tóm toàn bộ quyền lực trong tay ḿnh.
Cố nhiên, Stalin c̣n phải đối phó với bức thư của Lenin gửi đại hội 13 của đảng. Trước đây, Lenin đă pḥng trước sự theo dơi của Stalin, nhưng ông không ngờ là người nữ thư kư L.Fiotieva của ông lại là tay chân của Stalin. Lenin đă dặn ḍ bà ấy và Krupskaya phải tuyệt đối giữ bí mật bức thư, chỉ bóc nó và đưa ra khi đại hội đảng khai ma.c. Nhưng Fiotieva đă kịp báo ngay cho Stalin về nội dung bức thư. Thế là với sự "lèo lái" khéo léo của Stalin, hội nghị TƯ đảng dưới sự chủ tọa của ông, họp ngày 22.5.1924 đă quyết định không đưa "thư gửi đại hội" ra thảo luận ở đại hội 13 nữa. Trước đó, Stalin c̣n "đóng kịch" vờ vĩnh xin từ chức tổng bí thư đề mọi người nài kéo ông ta ở lạị
Khi đă nắm toàn bộ quyền lực rồi, Stalin t́m mọi cách làm cho dư luận trong và ngoài đảng đều coi ông là người bạn chiến đấu gần gũi nhất của Lenin từ những năm đầu tiên xây dựng đảng và là người duy nhất hợp pháp để kế tục sự nghiệp của Lenin, đồng thời t́m mọi cách thanh trừng các địch thủ của ông, thậm chí tiêu diệt họ cả về thể xác và đưa tay chân của ḿnh vào cơ quan lănh đạo tối cao của đảng.
b. Biến ĐCS thành công cụ hoàn toàn ngoan ngoăn trong tay Stalin
Có một số người cộng sản nghĩ rằng giá như sau khi Lenin qua đời, quyền bính lọt vào tay người khác th́ chế độ xô-viết đă không phải là chế độ chuyên chế cực quyền đảng trị khủng khiếp như vừa qua, và lịch sử nước Nga đă không ghi tên kẻ độc tài đẵm máu StalinĐzhugashvili. Không phải thế! Với một ĐCS dựa trên một ư thức hệ như thế, tổ chức theo những nguyên tắc như thế, với mục tiêu và phương pháp hành động như thế th́ không thể nào không đẻ ra chế độ độc tài toàn trị, không thể nào không đẻ ra những tên độc tài đẵm máu. Nếu không có một StalinĐzhugashvili th́ sẽ có một "stalin" khác, có thể không khát máu bằng StalinĐzhugashvili, nhưng vẫn là một kẻ độc tài chính cống. Vả lại, cũng cần nói thẳng rằng chính Lenin cũng là một kẻ độc tài độc ác đầu tiên đă đặt nền móng cho chế độ cực quyền toàn trị cộng sản để Stalin thừa kế.
Sau khi chính thức kế thừa ngôi vị của Lenin, việc đầu tiên Stalin làm là nắm chắc ngay bộ máy đảng và bộ máy công an mật vụ (hồi đó vẫn gọi là Vecheka, về sau mới đổi tên nhiều lần). Rồi Stalin dựa vào bộ máy công an mật vụ đó để vu khống, bao vây, đàn áp, triệt hạ dần các cán bộ cốt cán của ĐCS dưới thời Lenin, đồng thời là những địch thủ của ông trong đảng. Stalin dùng chiến thuật liên kết với một số người để cô lập và đánh đổ từng đối tượng, rồi đưa tay chân ḿnh vào thay thế chỗ trống, sau đó quay lại hạ uy thế những người vừa mới liên kết, rồi đánh đổ họ, cứ như thế đến khi bộ máy đảng-nhà nước thật sự trở thành "công cụ" riêng của ông. Đối với các địch thủ, Stalin không chỉ đánh đổ họ về mặt chính trị, mà thường t́m cách tiêu diệt cả về thể xác để trừ hậu ho.a. Trong thời kỳ đầu, TƯ đảng, cũng như đại hội đảng họp tương đối đều đặn v́ Stalin cần dựa vào danh nghĩa đảng, dùng sức mạnh toàn đảng để triệt hạ địch thủ của ḿnh.
Hỏa lực đại pháo trước tiên tập trung vào nhân vật đứng thứ hai sau Lenin, tức là Trotsky, "đại công thần" đă từng gánh vác những việc nặng nề nhất để dựng lên chế độ xô-viết.Trotsky từng làm bộ trưởng ngoại giao, bộ trưởng quốc pḥng và hải quân, chủ tịch Hội đồng quân sự cách mạng, người thành lập Hồng quân. Mấy kỳ đại hội liền kể từ đại hội 13 (5.1924), 14 (12.1925), 15 (12.1927) Stalin đều nhằm triệt hạ Trotsky - đến năm 1926 Trotsky đă bị khai trừ khỏi đảng, năm 1928 - bị trục xuất khỏi Liên Xô. Để đánh Trotsky, Stalin lúc đầu liên kết với Kamenev và Zinoviev, hai ủy viên BCT. Khi Trotsky đă bị đánh bại về chính trị rồi, th́ ngay trong năm 1926, đến lượt Zinoviev, lúc bấy giờ là ủy viên BCT, chủ tịch đầu tiên của BCH QTCS: Zinoviev bị ghép chung vào khối với Trotsky để đánh tại đại hội 15 (1927). Triệt hạ xong Zinoviev, Stalin lại quay ra đánh Kamenev. Đến năm 1926, ba ủy viên BCT dưới thời Lenin, là Trotsky, Kamenev và Zinoviev, đă vĩnh viễn rời khỏi vơ đài chính trị. Cũng năm đó Dzherzhinsky qua đời. C̣n lạïi Bukharin, người được Lenin gọi là "con cưng của đảng". Khi vị thế của Stalin vững vàng rồi th́ đến lượt Bukharin, ủy viên BCT, chủ tịch BCH QTCS (thay thế Zinoviev từ năm 1926) bị đánh. Về sau cả ba "đại công thần" nữa là Kamenev, Zinoviev và Bukharin đều bị hành quyết trong cuộc đại khủng bố, c̣n Trotsky th́ Stalin phái tay sai ám sát tại Mexico hồi năm 1940. Stalin đưa vây cánh của ḿnh hết lớp này đến lớp khác vào các cơ quan lănh đạo của bộ máy đảng-nhà nước. Cứ thế, những cán bộ bolsheviks của đảng Lenin, những "đại công thần" đă dựng lên bộ máy đảng-nhà nước và chế độ cực quyền xô-viết chưa hoàn toàn chịu khuất phục hoặc không chiếm được ḷng tin của vị chúa tể mới, th́ cứ lần lượt hết lớp này đến lớp khác đều bị triệt hạ. Cố nhiên, có phản ứng chống la.i. Nhưng v́ nguyên tắc tập trung dân chủ của đảng-nhà nước loại trừ mọi tính chất dân chủ, nên bất cứ sự phản ứng nào của những người trung thực cũng đều bị vu khống, bị quy kết vào những tội danh "chết người" và bị đàn áp khủng bố vô cùng ác liê.t. Bộ máy công an mật vụ được "bật đèn xanh" để vu khống, tra tấn, đánh lừa, dựng lên những hồ sơ giả mạo, rồi bày ra những vụ án khủng khiếp trong "cuộc đại khủng bố" hồi những năm 1937-1938 và hành quyết nhiều ủy viên BCT, nhiều cán bộ đảng viên là "đại công thần" của chế độ xô-viết.
Home Xem Tiếp >>>>