I. Giai Đoạn Đấu Tranh Đẫm Máu
Giai đoạn này bắt đầu vào khoảng giữa năm 1955
trên toàn thể miền Bắc với những trường hợp
sau đây:
- Khu rừng núi không có cải cách ruộng đất (xem
bản đồ đính kèm)
- Vùng đồng bằng sông Nhị Hà trước kia chưa có
đấu giảm tô, th́ trong giai đoạn này cả hai cuộc
"đấu tranh giảm tô" và "đấu tranh Cải Cách
Ruộng Đất" được xúc tiến cùng một lượt
(xem bản đồ).
Như đă tŕnh bày trước đây, thể thức đấu
tranh cải cách ruộng đất cũng giống như đấu
tranh giảm tô, chỉ khác ở mức độ tàn bạo gia
tăng và con số nạn nhân cũng gia tăng do sự "càn
đi quét lại" và "kích tỷ lệ".
Điểm căn bản là sau cuộc cải tạo nông nghiệp
ruộng đất cũng như gia tài sản nghiệp của địa
chủ bị tịch thu và được chia cho nông dân nghèọ
Đây chính là cái mồi ngon cuối cùng mà đảng
dành cho nông dân suốt trong những giai đoạn đấu
tranh đă quạ
Cuộc đấu tranh cải cách ruộng đất được Trung
Ương Đảng giao cho Trường Chinh lănh đạo qua một
Trung Ương ủy viên phụ trách là Hồ Viết Thắng;
dưới trung ương có các đoàn cải cách ruộng
đất cho mỗi tỉnh và dưới đoàn có các đội
cải cách ruộng đất cho mỗi xă. Các đội và
đoàn đều trực tiếp nhận lệnh của trung ương
mà không cần qua ủy ban hành chánh địa phương.
Nguyên tắc chọn lựa các đội viên của đội cải
cách ruộng đất phải là những thành phần cốt
cán, bần cố nông, là đảng viên trung kiên đă
chiến đấu trong bộ độị Đấy là các đội
viên của đợt đầu tiên cải cách ruộng đất.
Sau mỗi đợt, lại có một số thành phần cốt
cán bần cố nông khác được bồi dưỡng để
trở thành đội viên các đợt saụ Do đó càng
về sau, chính sách cải cách ruộng đất càng
khốc liệt bởi phần đông đội viên toàn là
những người trẻ tuổi, cuồng tín được bồi
dưỡng tư tưởng đấu tranh giai cấp để căm
thù thật sự; và cũng do đó mà vào năm 1956,
đợt Cải Cách Ruộng Đất được phát động
lấy tên là đợt Tổng tấn công Điện Biên Phủ
đưa số người bị tàn sát lên đến 10 ngàn
người, riêng trong đợt này; đội cải cách
ruộng đất trở thành một công cụ khủng bố ghê
gớm khiến nhân dân đồng thanh coi là "nhất
đội nh́ trời" mỗi khi đội về làng. Sở dĩ
có sự tàn sát ghê gớm như vậy, v́ chiến
thuật kích tỷ lệ (nâng tỷ lệ) của Việt cô.ng.
Thí dụ: cứ mỗi xă có 100 gia đ́nh th́ dù đủ
hay không đủ, có hay không có, đội cải cách
ruộng đất của xă đó phải t́m cho ra ít nhất
là 5 gia đ́nh địa chủ (tỷ lệ 5%) nếu hơn càng
tốt, và trong số 5 gia đ́nh này phải quy cho
được 2 gia đ́nh là cường hào ác bá để xử
tử. Nếu đội không làm đủ tiêu chuẩn tỷ lệ
sẽ bị phê b́nh là thiếu ư thức đấu tranh giai
cấp, công tác kém, v.v....
Cuộc "phóng tay phát động quần chúng đấu tranh
cải cách ruộng đất" c̣n là cơ hội để đảng
thực hiện một cuộc thanh trừng quy mô nội bộ
Đảng cũng như hàng ngũ kháng chiến, sau khi thực
dân Pháp đă bị đánh bạị Và theo chính sự thú
nhận của Việt cộng khi có chính sách sửa sai,
trong cuộc thanh trừng này có tới 23 ngàn đảng
viên trung kiên bị "chết oan" , ngoài ra c̣n bao
nhiêu ngàn đảng viên "không trung kiên" bị chết
"một cách đích đáng" th́ không thấy có tài
liệu chính thức nào của đảng ghi chép cả.
Khi cuộc cải cách ruộng đất lên tới mức độ
tàn bạo nhất, tức là đợt cải cách Điện Biên
Phủ, rất nhiều người thuộc thành phần trung
nông, tiểu thương bị "kích" lên thành địa chủ
phản động và bị đem đấu tố. Thê thảm hơn
nữa là những cán bộ cao cấp có công với kháng
chiến mà cũng bị kết tội là cường hào ác bá
và có chân trong tổ chức Quốc Dân Đảng. Nhân
chứng Nguyễn Văn Thân mô tả một cuộc đấu tố
chụp mũ như sau:
...."Cuộc đấu tố điển h́nh nhất mà tôi
được dự là lần đấu ông Nguyễn Văn Đô, bí
thư huyện ủy tại Ô Cầu Giấy ngoại thành Hà
Nội..." ...."Nạn nhân Nguyễn Văn Đô là bí thư
huyện ủy, rất có công với kháng chiến nhưng
lại bị kết tội là cường hào ác bá và có chân
trong tổ chức Quốc Dân Đảng. Chủ tịch đoàn nói
rằng ông lợi dụng chức vụ của Đảng hoạt động
cho Quốc Dân Đảng. Người đứng kể tội là
một nông dân trước kia đi chăn ngựa cho ông
Độ Một cụ già khác lên tố về việc cướp
đất ruộng nương và cô con gái của ông lên
đấu tố là đă bị ông cưỡng hiếp tất cả là
117 lần, v.v.... Đến khi ông Đô được phép lên
phát biểu ư kiến nhận tội, ông đă cứng cỏi
trả lời: Ông không phải là Quốc Dân Đảng, ông
chỉ làm việc cho Bác cho kháng chiến mà thôị Ông
trả lời cô con gái là: "Thưa bà, bà c̣n quên
đấy, tôi đă hiếp cả mẹ bà để đẻ ra bà
nữa". Câu trả lời này làm mọi người phải bật
cười và làm đấu trường mất vẻ tôn nghiêm,
chủ tịch đoàn vội vàng hô khẩu hiệu "đả đảo
tên Đô ngoan cố" để đàn áp và che lấp tiếng
nói của ông nàỵ Sau đó họ không cho ông nói
tiếp. Họ nghị án và quyết định xử tử ông ngay
tại chỗ. Cuộc đấu này kéo dài từ 5 giờ sáng
tới 13 giờ, tức 1 giờ trưa mới xong". (Nguyễn
Văn Thân)
Rất nhiều cựu cán bộ cộng sản có tham dự
cuộc cải cách ruộng đất đều thắc mắc không
hiểu ẩn ư của Đảng khi thẳng tay triệt hạ
chính những cán bộ Đảng cao cấp và trung kiên,
và triệt hạ luôn cả cơ cấu tổ chức Đảng ở
nông thôn, thay vào đấy bằng những thanh thiếu
niên bần cố nông từ 15 tới 18 tuổị Rất
nhiều người thắc mắc không hiểu Đảng vô t́nh
hay cố ư giết oan người của Đảng.
Nhưng nếu người ta có cơ hội nghiên cứu kỹ
cuộc cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông, th́
ẩn ư của Đảng trở thành rơ rệt. Đó là chủ
trương đấu tranh liên tục trong nội bộ cộng
sản bằng những cuộc thanh trừng đẫm máụ Đảng
phải luôn luôn đào thải những cán bộ đảng viên
cũ không thuộc thành phần vô sản, những người
đă lỗi thời, có thể trở thành nguy hiểm cho
đảng v́ đă trau dồi những kinh nghiệm đấu
tranh, đă có khả năng lănh đạo, có uy tín, nắm
vững t́nh h́nh Đảng, quy tụ được thế lực
mạnh, và có thể phản Đảng. Thay v́ dùng nghị
đ́nh, thông tư, sự vụ lệnh để thải hồi
những phần tử này, Đảng đă mượn tay quần
chúng nông dân để tiêu diệt cho hết hậu họạ
Kết quả là chính nạn nhân của cải cách ruộng
đất cũng không biết được thâm ư của "Hồ chủ
tịch" và của "Đảng", mà tưởng rằng cấp dưới
làm sai, nên có người khi chết c̣n tung hô "Hồ
chủ tịch".
IỊ Phản Ứng Của Nhân Dân Đưa Đến Quyết Định
Sửa Sai
Mức độ sắt máu của Cải Cách Ruộng Đất đă
được chính những tên thợ thơ nô dịch của
Việt cộng cổ vơ để nịnh Đảng và nạt dân.
Tố Hữu, một cán bộ lạnh đạo văn hóa của
Việt cộng miền Bắc viết bằng một giọng khát
máu:
"Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho Đảng bền lâu, cùng rập bước chung ḷng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Sít ta lin... bất diệt."
C̣n Xuân Diệu cũng cuồng say với cuộc đấu tố
bằng những vần thơ như sau:
Địa hào đối lập ra tro
Lưng chừng phản động đến giờ tan xương
Thắp đuốc cho sáng khắp đường,
Thắp đưốc cho sáng đ́nh làng đêm naỵ
Lôi cổ bọn nó ra đây
Bắt quỳ gục xuống, đọa đày chết thôị
(trích Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc, trang 22 và
23)
Nhưng những vụ tàn sát của Cuộc Cải Cách Ruộng
Đất đă gây xúc động công phẫn mănh liệt ở
khắp mọi nơị Mặc dầu dân chúng chưa vơ trang
nổi dậy quy mô, nhưng những vụ phục kích giết
cán bộ đấu tố và những vụ chém giết giữa
bần cố nông và thân nhân của người bị đấu
tố đă xảy ra thường xuyên. Những người bị
đẩy đến bước đường cùng đă liều mạng
một sống một c̣n với kẻ thù của ḿnh, bất
chấp những đe dọa của Đoàn Cải Cách Ruộng
Đất.
Đúng vào lúc đó, Đại Hội Đảng Liên Xô lần
thứ 20 đă đem lại một biến cố làm chấn
động dư luận thế giới và có ảnh hưởng đến
t́nh h́nh Việt cộng miền Bắc. Ngày 20 tháng 2
năm 1956, Krushchev đọc bài diễn văn trong Đại
Hội Cộng Đảng, công khai lên án bản chất khát
máu của Satalin qua những vụ thủ tiêu hàng vạn
đảng viên đối lập đồng thời tiết lộ nhiều
tội lỗi khác của Stalin, kể cả tội bắt dân Nga
sùng bái cá nhân của Stalin như một vị thánh
sống.
Cũng trong Hội Nghị lần thứ 20, Cộng Đảng Liên
Xô đă sửa đổi "chủ thuyết Stalin" bác bỏ chủ
trương quá khích của Stalin đ̣i hỏi "Cách mạng
phải bạo động và càng tiến tới xă hội chủ
nghĩa th́ đấu tranh giai cấp càng quyết liệt".
Việc hạ bệ Stalin và việc thay đổi đường
lối chính sách tại Liên Xô chỉ là một sách
lược lừa địch và dụ khị đi.ch. Trên phương
diện đối nội, sau khi lật đổ Beria và Malenkov,
phe của Krushchev có nhu cầu đánh gục "bọn tàn dư"
của khuynh hướng Stalin để củng cố quyền lực
cho phe phái của ḿnh, chứ không hề có ư định
thực hiện những cải cách dân chủ.
Trên phương diện đối ngoại, sách lược dụ khị
của Krushchev nhằm quảng cáo cho món hàng "sống
chung ḥa b́nh", lôi kéo một số quốc gia Á Phi
vào một khối trung lập thân cộng gọi là "Phi
Liên Kết", đồng thời mở đầu cho giai đoạn
"Ḥa Dịu" nhằm ru ngủ các cường quốc Tây
phương nhất là Hoa Kỳ, với mục đích chính:
Mượn tiền và kỹ thuật Tây phương để phát
triển kinh tế và kỹ thuật Liên Xô, tạo nên phong
trào đ̣i giảm vũ trang tại các nước Tây phương,
trong khi Liên Xô ngấm ngầm sản xuất vũ khí hạch
tâm chiến lược nhằm đánh thắng trong một
cuộc chiến tranh hạch tâm.
Với thâm ư như trên, Krushchev phái Nikoyan sang Hà
Nội để giải thích cho Hồ Chí Minh và Việt
cộng miền Bắc, về nhu cầu sách lược "xét
lại". Vào lúc đó, Hồ Chí Minh tâm sự với đàn
em rằng "Khí thế của cuộc đấu tranh cải cách
ruộng đất đang phừng phừng bốc cháy, không lẽ
lại dội một gáo nước lạnh vào đầu cán bộ
và anh em nông dân". V́ thế Việt cộng miền Bắc
vẫn bít kín không phổ biến "chính sách mới"
của Liên Xộ Tuy nhiên đứng trước những phản
ứng bạo động của nhân dân, cũng như những bất
măn của tầng lớp trí thức đă từng tham gia
tích cực ủng hộ Việt Minh trong cuộc kháng
chiến chống Pháp, vào tháng 3 năm 1956, Hồ Chí
Minh đă phải chuẩn bị kế hoạch dừng taỵ
Những biến cố trên thế giới và phong trào
chống đối trong nước liên tiếp đánh mạnh vào
uy tín của Hồ Chí Minh và giới đầu lănh Việt
cô.ng. Ngày 26 tháng 5 năm 1956, Mao Trạch Đông công
bố chính sách "Bách Gia Tranh Minh, Bách Hoa Tề
Phóng" nghĩa là các môn phái tư tưởng được
mặc sức phát biểu ư nghĩ của ḿnh như trăm
thứ hoa đua nở. Với chính sách mới, giới trí
thức Trung Quốc được "mở mồm nói trong phạm vi
có sự kiểm soát của Đảng".
Ngày 28-6-1956 công nhân Ba Lan sát cánh với sinh
viên bviểu t́nh ở Poznan chống lại chế độ
độc tài và đ̣i Tự Do, cơm áọ Ngày 23-10-1956
công nhân Hung Gia Lợi nổi dậy làm cách mạng ở
Budapest khiến Krushchev phải dùng vũ lực đàn áp
một cách tàn bạọ Tại Bắc Việt, Hồ Chí Minh
cố chờ cho cuộc cải cách ruộng đất kết thúc
với đợt Điện Biên Phủ, mới ra lệnh đ́nh chỉ
mọi vụ hành quyết địa chủ, và tháng 10-1956 Trung
Ương Đảng Việt Cộng ra nghị quyết "sửa sai".
Chiến dịch sửa sai được bắt đầu bằng các
đợt học tập dành cho Đảng viên về nghị quyết
của Hội Nghị lần thứ 20 của Cộng Đảng Liên
Xô, đồng thời, báo chí của nhà nước giải
thích cho quần chúng về sự thay đổi bên Liên
xộ Tiếp theo đó Hồ Chí Minh chọn Trường Chinh
và Hồ Viết Thắng làm con vật tế thần
(Trường Chinh mất chức Tổng Bí Thư Đảng, và
Hồ Viết Thắng mất chức Thứ Trưởng phụ trách
cải cách ruộng đất). Mười hai ngàn đảng viên
c̣n sống sót trong tù v́ bị kết tội là địa
chủ đă được thả rạ Trong số này có nhiều
người đă bị kết án tử h́nh. Hồ Chí Minh đă
khóc lóc và đổ tội cho cấp dưới phạm phải sai
lầm. Khả năng tŕnh diễn của họ hồ rất cao
khiến nhiều người dân miền Bắc tưởng Hồ
khóc thật, và ít nhiều tin vào sự vô trách
nhiệm của Hồ.
Trong Hội Nghị thứ 10 của Trung Ương Đảng, Vơ
Nguyên Giáp thay mặt Đảng đọc một bản thú nhận
những sai lầm trong cuộc cải cách ruộng đất.
Hội nghị Mặt Trận Trung Ương họp để nghiên
cứu các sai lầm trong cuộc cải cách ruộng đất
và chính sách sửa saị Sự sửa sai đưa ra để
xoa dịu ḷng dân không có nghĩa là chính sách cải
cách ruộng đất của Đảng sai lầm, và theo như
Vơ Nguyên Giáp nhận định trong bản báo cáo lên
Trung Ương Đảng th́ thắng lợi cơ bản của cuộc
cải cách ruộng đất là đă đạt được mục tiêu
cốt yếu đề ra, đó là đánh đổ toàn bộ giai
cấp địa chủ. Những sự sai lầm, theo Đảng nhận
định, là do sự "quá tay" của cán bộ, ví dụ như:
- Phủ nhận thành tích kháng chiến của những
người bị đấu tố.
- Không đoàn kết trung nông, liên hiệp phú nông
như đă hứa mà lại đẩy họ vào hàng ngũ kẻ
thù.
- Xử tử oan người ngay, đả kích bừa băi, tra
tấn đàn áp người vô tộị
- Xúc phạm tới tôn giáọ
- Không nhẹ tay với vùng dân thiểu số.
Hành động "sửa sai" của Việt cộng chỉ là một
"sách lược" để đối phó với tâm trạng công
phẫn bất măn của nhân dân, tạo một cơ hội
để cho sự công phẫn xẹp xuống, và tránh nguy
cơ một cuộc nổi loạn trên toàn miền Bắc. Căn
bản của cuộc sửa sai là xác nhận chính sách Cải
Cách Ruộng Đất vẫn là đường lối lâu dài
của Đảng và Nhà Nước Việt cô.ng. Nếu có
những "sai lầm" trong việc thi hành chính sách,
th́ đó là lỗi của một vài cá nhân đă "quá
tay" làm nhiều người chết oan, và những cá nhân
phạm lỗi khiến hàng trăm ngàn người bị chết
oan chỉ bị khiển trách một cách tượng trưng,
không có ai bị truy tố ra trước ṭa án, không có
ai phải đền tội một cách đích đáng. Hồ Chí
Minh và giới đầu lănh Việt cộng ngang nhiên coi
việc tàn sát giết người là quyền tự nhiên
của Đảng, không cần phải thắc mắc, và nếu có
giết oan vài chục ngàn người th́ chỉ cần đổ
tội cho cấp dưới "lỡ tay", và phủi tay xin lỗi
với một thái độ hoan toàn vô trách nhiệm.
Nhưng quần chúng nhân dân miền Bắc không chấp
nhận thái độ đó, và họ đă nắm lấy cơ hội
"sửa sai" để vùng lên.