Cuộc cải tạo nông nghiệp tại Miền Bắc 

Võ Trường Sơn 

* Lời nói đầu: 

Những biến động chính trị đang diễn ra trong 
nội bộ các nước Cộng sản là những biến cố 
lịch sử đánh dấu một giai đoạn đấu tranh mới 
của các dân tộc bị áp bức. 

Một số học giả Tây phương quen giải thích các 
biến cố trên bằng những lập luận cho rằng 
các chế độ Cộng sản đang chuyển mình trên 
tiến trình dân chủ hoá khiến cho các lực lượng 
đối lập có cơ hội vùng lên chống đốị Lập 
luận trên mới chỉ là "một nửa của sự thật" 
(Pseudo-truth), và một nửa của sự thật ở đây 
là một sự sai lầm, một sự lẫn lộn nguyên 
nhân với hậu quả. 

Đúng ra, người ta phải nói rằng các lực lượng 
bị áp bức đã vùng lên đấu tranh và đẩy tập 
đoàn Cộng sản thống trị tới chỗ phải nhượng 
bộ từng bước một, tạm thời thoả mãn một 
cách hạn chế những đòi hỏi dân chủ của nhân 
dân bị áp bức và mặc dầu bị bắt buộc phải 
nhượng bộ, tập đoàn Cộng sản thống trị chỉ 
chịu lùi bước theo chiến thuật giai đoạn, trong 
khi đó vẫn luôn luôn tìm cách quật lại đối 
phương để giành lại ưu quyền chuyên chính, bất 
cứ khi nào chúng có thể làm được chuyện đó. 

Một khía cạnh đặc biệt thứ hai của các biến 
động chính trị nói trên làcuộc đấu tranh của 
các lực lượng bị Cộng sản áp bức đều mang 
tính chất phi quy ước. Tuy hoàn cảnh đấu tranh 
của mỗi dân tộc và trình độ ý thức của mỗi 
lực lượng đấu tranh có khác nhau, nhưng bản 
chất chỉ là một. Một đặc điểm thứ ba của 
các biến động nói trên là trong các cuộc đấu 
tranh phi quy ước ngày nay, các chế độ Cộng sản 
đang ở thế thụ động, và các lực lượng quần 
chúng đấu tranh đang ở thế chủ đô.ng. Nghĩa là 
các lực lượng này đang xoáy sâu vào những 
điểm yếu của Cộng sản để làm cho chúng càng 
ngày càng suy yếu thêm và cuối cùng bị toàn dân 
lật đổ. Vấn đề đặt ra ở đây là các thế 
lực tài phiệt Tây phương vẫn có khuynh hướng 
chỉ nhìn thấy "một nửa của sự thật", quen lẫn 
lộn nguyên nhân với hậu quả. Và như thế, liệu 
họ có nhảy xổ vào để cứu nguy và tiếp sức 
cho các tập đoàn Cộng sản thống trị phục hồi 
sức mạnh để tiếp tục củng cố sự đàn áp hay 
không? Đó là điều mà ta sẽ thảo luận trong một 
dịp khác. 

Trong phạm vi bài này, những biến động chính trị 
hiện nay nhắc nhở chúng ta nhớ lại những cuộc 
khởi nghĩa tại Ponan, Budapest, vụ án Hồ Phong ở 
Trung Quốc, và vụ "Trăm Hoa Đua Nở" trên đất 
Bắc cùng thời với cuộc khởi nghĩa của nông 
dân ở Quỳnh Lưu, Nghệ An, cách đây 33 năm. Đó 
là những cuộc đấu tranh phi quy ước của các 
lực lượng bị áp bức, nhưng, hoàn cảnh đấu 
tranh thời đó đã đặt các lực lượng chống 
đối ở thế bị động, cô lập và bị đập tan. 
Mặt khác, ở Việt Nam lúc đó, Việt cộng cũng 
sử dụng hình thái chiến tranh phi quy ước để 
đàn áp, tiêu diệt các lực lượng chống đối 
vì lúc đó chúng đang nắm ưu thế chủ đô.ng. 

Nội dung của bài nghiên cứu này và loạt bài 
nghiên cứu sắp tới nhằm trình bày hình thái 
chiến tranh phi quy ước mà Việt cộng đã sử 
dụng để củng cố bộ máy thống trị miền Bắc, 
mở rộng địa bàn "ỷ dốc" Miên-Lào trong tiến 
trình xâm chiếm miền Nam. 

Những chủ đề quan trọng mà chúng ta sẽ thảo 
luận trong loạt bài nghiên cứu sắp tới gồm có: 

- Cuộc Cải tạo Nông nghiệp tại Bắc Việt. 

- Cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản tư 
doanh. 

- Kế hoạch xây dựng cơ sở vật chất chuẩn bị 
xâm chiếm miền Nam. 

- Mặt trận Lào trong chiến lược xâm chiếm 
miền Nam. 

- Đoàn hậu cần chiến lược 559 trên đường 
mòn Hạ Làọ 

- Cuộc chiến tranh không tập tại Bắc Việt. 

Vì khuôn khổ giới hạn của một bài báo, mỗi 
chủ đề sẽ được trình bày làm hai, ba kỳ. Ví 
dụ, chủ đề "Cuộc Cải tạo Nông nghiệp tại Bắc 
Việt" sẽ được trình bày với những tiết mục 
chính sau đây: 

- Những vấn đề căn bản của cuộc Cải tạo Nông 
nghiệp. 

- Bối cảnh cuộc cuộc Cải tạo Nông nghiệp. 

- Chiến lược và sách lược của Việt cộng trong 
cuộc cải tạo Nông nghiệp. 

- Diễn tiến của cuộc Cải tạo Nông nghiệp. 

- Hậu quả của cuộc Cải tạo Nông nghiệp. 

Trong bài phân tích này chúng ta sẽ lần lượt 
điểm qua một cách tổng quát ba tiết mục đầu 
tiên nói trên. 

Ị Những Vấn Đề Căn Bản Của Cuộc Cải Tạo 
Nông Nghiệp 

Vào tháng Mười năm 1987, nông dân tại một số 
tỉnh thuộc đồng bằng Cửu Long đã biểu tình 
chống đối Việt cộng vì những hành động tham 
nhũng và cướp giật ruộng đất do cán bộ Việt 
cộng chủ xướng nhân cuộc "cải cách ruộng đất 
năm 1983". 

Ngày 9 tháng 11, 1987, hàng trăm nông dân từ các 
tỉnh miền Tây đã tổ chức biểu tình chống 
chính quyền Việt cộng ngay tại Sài Gòn. Pháp 
Tấn Xã tại Sài Gòn mô tả một tình trạng náo 
loạn chưa từng thấy kể từ năm 1975. (Thật ra, 
kể từ khi Việt cộng trục xuất các phóng viên 
báo chí và truyền hình ra khỏi Việt Nam vào năm 
1976 thì truyền thông Tây phương hầu như mù tịt 
về tình hình Việt Nam. Mãi cho tới 1986, 1987, khi 
Nguyễn Văn Linh cho phép báo chí, truyền hình Tây 
phương trở lại Việt Nam trong mục đích ve vãn dư 
luận quốc tế, thì báo chí mới bắt đầu nhìn 
thấy một số hiện tượng bề ngoài với một 
mức độ hạn chế). 

Những biến cố nói trên tương đối ôn hoà nếu 
ta so sánh với vụ Khởi nghĩa của Nông dân Quỳnh 
Lưu bị đàn áp đẫm máu vào năm 1956, vụ thanh 
niên Nam Bộ tập kết đốt phá bót Cảnh sát bờ 
hồ Hà Nội, vụ đảng viên Việt cộng tìm nhau 
để chém giết trả thù nhân vụ Cải tạo Nông 
nghiệp đưa đến biện pháp "sửa sai". Lý do 
chính khiến có sự khác biệt về mức độ bạo 
động là vì hoàn cảnh chính trị đã khác nhiều; 
năm 1983, bạo quyền Việt cộng đã cực kỳ suy 
yếu, ruỗng nát so với năm 1956, và nhân dân ta 
ở trong Nam đã được tổ chức và hướng dẫn 
để đề kháng một cách hữu hiệu hơn thời gian 
30 năm trước. Do đó, Việt cộng đã không dám 
thực hiện các biện pháp mạnh tay trong chính sách 
ruộng đất. Mặc dầu hai cuộc Cải cách Ruộng 
đất có khác nhau ở mức độ sắt máu; nhưng, 
những vấn đề căn bản của cả hai cuộc Cải cách 
Ruộng đất của Việt cộng chỉ là một: Đó là 
các vấn đề Bản Chất, Mục Tiêu và Hậu Quả. 

Home                                            Xem tiếp-->