Cảnh
đấy người đây
Kiêm Ái
Những
sự kiện xảy ra tại Trung Đông những ngày
gần đây khiến cho những người Việt Nam đă
từng chiến đấu bảo vệ miền Nam
Việt Nam ngày trước thông cảm với hoàn cảnh
Do Thái hiện nay. Những quả bom tự sát của
người Palestin thỉnh thoảng lại nổ ở
trên đất Do Thái, nổ bất cứ nơi nào,
bất cứ khi nào và trong bất cứ trường
hợp nào. Buổi lễ tôn giáo, đám cưới, ngày
hội, ngày lễ hay bất cứ một dịp nào mà
người Do Thái tập trung. Bom nổ tại bất
cứ nơi đâu, trong nhà thờ, trường học,
ở chợ, trên xe busv.v... thế nhưng khi Do Thái tấn
công vào các thành phố của Palestin th́ dư luận
thế giới dậy lên phản đối. Họ về
hùa với Palestin và quên đi những cái chết oan ức,
tức tưởi của những người dân Do Thái.
Một chiếc xe bus của Do Thái bị bom tự sát, máu
me tùm lum, những cánh tay, những bàn chân vung vải ra hàng
mấy chục thước, ai là người có thể ráp
lại những mănh h́nh hài đó để nhận diện
thân nhân ḿnh? Những cụ già, những thanh niên thiếu
nữ, những em bé c̣n trong ḷng mẹ, tất cả đều
là nạn nhân của bom tự sát. Nhưng những h́nh
ảnh này không có ǵ hấp dẫn, trái lại nó làm cho khán,
thính giả cảm thấy rùng rợn, không muốn nh́n và
nhất là cũng không có ǵ hấp dẫn khán giả,
hơn nữa, những cảnh này quá bất ngờ,
những phóng viên, nhất là phóng viên nhiếp ảnh không đến
kịp hiện trường, Palestin không thông báo cho giới
truyền thông biết trước như những việc
xảy ra ở miền Nam Việt Nam trước năm
1975. C̣n những lần tấn công của quân Do Thái th́
rầm rộ, các phóng viên được tháp tùng, được
ưu tiên. Hơn nữa, kết tội những kẻ vô
danh hay chết theo bom th́ thật là vô duyên, nhưng kết
tội những ai đă ra lệnh cho các cuộc tấn
công th́ dễ dàng hơn nhiều.
Nếu đi
t́m nguyên nhân cuộc chiến của Do Thái chúng ta tự
hỏi: phải cxhăng Do Thái đă khởi chiến? Có
pohải Do Thái không muốn có ḥa b́nh để dân yên ổn
làm ăn mà c̣n có mộng bành trướng? Trên thực
tế, Do Thái chỉ muốn yên ổn. Kể từ khi
lập quốc năm 1948 cho đến bây giờ, Do Thái đă
phải đối đầu thường nhật với
cả khối Á Rập. Trận chiến năm 1967 quả
thật Do Thái đă “tiên hạ thủ vi cường” đưa
cả khối Á Rập với 100 triệu dân vào một
t́nh huống bất ngờ, 700 chiến đấu cơ
bị phá hủy khi c̣n nằm ở phi trường, hàng
ngàn xe tăng bị phá hủy trước khi thấy địch
quân, những kho vũ khí vĩ đại do Nga Sô viện
trợ đă bị nỗ tung, chiến tuyến Á Rập đă
rối loạn và đầu hàng trước khi kịp
bố trí, quân đội Do
Thái ở khắp nơi, ngay cả hậu tuyến v́ 12
chiến binh Do Thái, dưới quyền chỉ huy của
Ariel Sharon – nay là Thủ Tướng – đánh phá như
một phép lạ. Chiến thắng vẻ vang này không
phải bỡi Do Thái muốn gây hấn mà v́ khối Á
Rập đă chuẩn bị để thanh toán Do Thái. Ngày
nay Palestin cũng không để cho Do Thái yên ổn. Palestin
luôn luôn gây hấn và Do Thái phải ở trong t́nh trạng
tự vệ. Thế nhưng, dư luận chỉ coi
Palestin là kẻ yếu thế, là kẻ bị hà hiếp.
Những vũ khí mà Palestin du, Do Thái không xử dụng được,
chiến thuật khủng bố của Palestin Quốc Hội Do Thái không cho phép
Bộ Quốc Pḥng áp dụng.
Trong khi đó,
người bạn Đồng Minh luôn luôn áp lực Do Thái
phải thế này, phải thế kia, phải rút ngay
tức khắc. Chúng ta để ư chưa bao giờ nghe
Khối Á Rập “ra lệnh” cho Palestin chấm dứt
những màn khủng bố vô nhân đạo mà ngay cả Giáo
hội Hồi Giáo cũng xác nhận đạo Hồi
không chấp nhận khủng bố hay tự sát, những
kẻ nghiên cứu kinh Coran cũng không t́m thấy đoạn
nào, câu nào chấp nhận hành động vô nhân đạo
này.
Nh́n lại
Việt Nam trước năm 1975, t́nh cảnh c̣n bi đát
hơn Do Thái hôm nay. Sau hiệp định Genève 1954, Hồ
Chí Minh rút về Bắc vĩ tuyến 17, để chờ
ngày tuyển cử vào năm 1956 theo một điều
khoản được qui định trong hiệp định
đnh chiến. Nhưng Hồ Chí Minh đă để
lại hàng ngàn cán bộ làm ṇng cốt và gần một
nửa vũ khí được chôn dấu tại miền
Nam với mục đích khi có cuộc tổng tuyển
cử, Việt Cộng sẽ dùng đám cán bộ và vũ
khí này để khủng bố dân chúng, ép buộc họ
bỏ phiếu cho Việt Cộng để chúng chiếm
luôn miền Nam một cách hợp pháp. Nhưng Hồ Chí Minh
và đảng Cộng Sản chỉ muốn thi hành điều
khoản Tổng Tuyển cử v́ chúng đă chuẩn
bị quá kỷ càng, c̣n những điều khác th́ chúng
không thi hành, ví dụ như nhân dân hai miền có quyề
tự do lựa chọn nơi cư trú nhưng chính
Cộng Sản đă ngăn cản hàng triệu
người di cư vào Nam. Hơn nữa, năm 1953, khi
cuộc chiến đến lúc quyết liệt mà Cộng
Sản đă cho áp dụng chính sách đấu tố ngay
trong hàng ngũ Đảng viên và bộ đội cũng
như dân chúng. Đến năm 1956, Hồ Chí Minh lại
vâng lệnh Mao Trạch Đông thực hiện chiến
dịch Căi Cách Ruộng Đất giết hại cả trăm
ngàn người dân vô tội, áp dụng một chính sách đàn
áp, khủng bố tinh thần toàn dân miền Bắc. Ngay
cả giới văn nghệ sĩ cũng đă bị
Cộng Sản lừa một vố rất nặng, trăm
hoa đua nở, nhà nhà đua tiếng để rồi khi
Cộng Sản biết những ai có tư tưởng
chống đối chúng là chúng ra tay tiêu diệt, tù đày.
Toàn miền Bắc sống trong không khí sợ hăi, đói
nghèo, tương lai vô định,m cuối cùng mặc cho
“Bác với Đảng” tự do thao túng. Với t́nh
trạng đo', nếu có một cuộc tổng tuyển
cử, phần thắng chắc phải về tay Cộng
Sản. Trong khi đó, chính phủ miền Nam đă lo
kiến thiết đất nước, hàn gắn
chiến tranh, đón tiếp gần một triệu đồng
bào di cư vào từ miền Bắc, một miền Nam trù
phú, hứa hẹn một tương lai tốt đẹp.
Gần đây,
có những luận điệu của Việt Cộng và tay sai cho rằng v́
miền Nam không chịu tổng tuyển cử do đó
mới có cuộc xâm lăng miền Nam. Nhưng với t́nh
trạng như vậy, thử hỏi cuộc tổng
tuyển cử chỉ là một tṛ hề để cho
Cộng Sản chiếm luôn miền Nam, và lúc đó, nếu
Cộng Sản chiếm luôn miền Nam thử hỏi
miền Nam có được tiếp tục cuộc
sống êm đềm hay cũng giống như miền
Bắc, cũng bị đấu tố, cũng bị
khủng bố? T́m câu trả lời này không khó, cứ nh́n
miền Nam sau khi Cộng Sản vào, cứ nh́n hai miền
Nam Bắc trước khi đổi mới và bây giờ,
sẽ có câu trả lời. Chính phủ Ngô Đ́nh Diệm đă
ra một tuyên bố khẳng định lập
trường của miền Nam, với những điều
kiện sống của dân miền Bắc lúc đo,ù không
thể nào có một cuộc tổng tuyển cử tự
do và công bằng, do đó, miền Nam đề nghị
cả hai miền thi đua xây dựng kinh tế và tự
do dân chủ, kư giả hai miền và ngoại quốc
phải được tự do đi lại và làm
nhiệm vụ truyền thông. Miền Bắc không c̣n
biện bạch được nữa. Thế là CSVN
dựng nên cái gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải
Phóng Miền Nam để che mắt quốc tế và
nổi lên làm nội ứng cho cuộc xâm lăng miền
Nam. Thế là hàng vaạn thanh niên phải sinh Bắc tử
Nam. Cuộc xâm lăng tàn bạo của Hồ Chí Minh và đảng
Cộng Sản đă xô hơn ba triệu người
Việt Nam vào cơi chết và biết bao nhiêu người
thương tật.
Những
cảnh giựt ḿn xe đ̣, ám sát, bắc cóc xảy ra cho
dân miền Nam liên miên do du kích Cộng Sản len lơi vào dân
chúng, thậm chí có nơi Việt Cộng c̣n lùa dân làm bia đở
đạn cho chúng tấn công đồn bót, đặt
chất nổ trong chợ, trong rạp hát, giết hại
người dân khốn khổ. Những cảnh này xảy
ra, các phóng viên ngoại quốc cho rằng v́ các cơ quan an
ninh VNCH bất lực, không có khả năng, nhưng ngày
nay, cuộc khủng bố 11.9 thử hỏi có phải v́
cơ quan an ninh của Hoa Kỳ làm việc bất lực,
tham nhũng hay thiều khả năng không? Chắc
chắn là không. Cái khó cho các cơ quan an ninh VNCH là Việt
Cộng không mặc quân phục mà giả dạng
thường dân, do đó, khi bắn chết một du kích,
cơ quan an ninh VNCH bị nguyền rủa là giết dân,
bắt dân. Người Do Thái có những cái may mắn,
một là chiến đấu với người ngoại
chủng người Do Thái không bị lung lạc bỡi
luận điệu tuyên truyền xuyên tạc, hai là họ
ở vào một vị thế mà cho đến nay, Hoa
Kỳ vẫn c̣n cần đến họ, ba là
người Do Thái chỉ đối phó với một
thế giới Á Rập nhỏ bé, hơn nữa, những
quốc gia này dù sao cũng là những dân tộc c̣n có
một chút ǵ “có thể nói chuyện được”. C̣n
VNCH hồi đó phải đối phó với cả
một thế giới Cộng Sản chiếm quá nửa
dân số địa cầu, với một “hệ
thống Đảng” chặt chẻ c̣n hơn chư
hầu phục vụ thiên triều ngày xưa, sự
kiện Hồ Chí Minh chỉ “bị Mao nhắc nhơ”û mà phải
thi hành chiến dịch Căi Cách Ruộng Đất, phải
xua quân tấn công miền Nam mà hănh diện cho rằng
“Nhận chỉ thị Quốc Tế Cộng Sản
giải quyết vấn đề cách mạng ở
nước ta, tôi đă hoàn thành nhiệm vụ”, thế
giới Cộng Sản hồi đó quyết chí xâm lăng
để làm bá chủ hoàn cầu. Do Thái bây giờ có
một lực lượng yểm trợ từ hải
ngoại rất mạnh mẽ cả về tài chánh lẫn
thế lực đối ngoại. Hy vọng Do Thái một
khi bị đồng minh chơi bẩn, nguồn tài chánh
của người Do Thái hải ngoại có thể giúp cho
Do Thái đủ sức đối phó với thời
cuộc.
Có một điều
mà dân tộc Do Thái giống hoàn cảnh của dân tộc
Việt Nam là Do Thái sống giữa một thế giới
Á Rập có mối thù truyền kiếp với dân Do Thái
không bao giờ dứt, cũng như Việt nam phải
sống bên cạnh Trung Hoa luôn luôn nḥm ngó lănh thổ của
chúng ta. Lịch sử đă chứng minh, mỗi khi một
triều đại mới của Tàu “gồm thâu giang
sơn về một mối” là nghĩ đến chuyện
xâm lăng Việt Nam.
Nói như
thế để chúng ta thấy rằng Việt Nam
Cộng Ḥa đă phải chiến đấu oanh liệt ra
làm sao, đă phải đương đầu với
một lực lượng mănh mẽ thế nào và đă đứng
vững được hàng mấy chục năm
trường, vừa chiến đấu, vừa kiến
thiết, vừa giữ ǵn và bồi bổ văn hóa
nước nhà một cách hữu hiệu. Công lao đó
trước hết phải kể đến toàn dân
miền Nam nhưng chiến công đầu vẫn là
những chiến sĩ Quân Lực VNCH. Biết bao nhiêu
xương trắng máu hồng đă đem đổi
lấy cuộc sống sung túc của miền Nam.Nh́n qua t́nh
h́nh Trung Đông chúng ta cũng đang nghe thấy những
“chỉ thị thúc bách của Tổng Thống Hoa Kỳ”,
những dư luận, áp lực đang đè nặng lên
Hoa Kỳ để quốc gia này áp đặt lên Do Thái
những phương sách giải quyết bất lợi
cho người Do Thái.
Ba
mươi tháng tư sắp đến, chúng tôi muốn
thắp một nén hương ḷng, tri ăn những
người miền Nam đă nằm xuống cho dân tộc
và một hoa hồng cho tất cả các cựu chiến
binh cũng như toàn thể quân can chính VNCH. Hy vọng
rằng, tinh thần chiến đấu bất khuất
của quân dân miền Nam sẽ là một sức mạnh để
toàn dân Việt Nam lật đổ chế độ
Cộng Sản, đem lại tự do dân chủ cho dân
tộc.
30 April 2002